Sign up
NGỒI Ở ĐÂY NHỚ CHUYỆN 50 NĂM TRƯỚC
hoangvuthuat | 26 Dec, 2011, 10:56 | PHÊ BÌNH | (50 Reads)

        NHÂN KỶ NIỆM 50 NĂM THÀNH LẬP HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT QUẢNG BÌNH (1961-2011)

    VÀ TRAO GIẢI THƯỞNG VĂN HỌC NGHỆ THUẬT LƯU TRỌNG LƯ LẦN THỨ TƯ (2006-2011)

__________________________________

Hoàng Vũ Thuật

 NGỒI Ở ĐÂY NHỚ CHUYỆN 50 NĂM TRƯỚC

          Tôi nghe rất rõ tiếng tim mình đập thình thịch khi rụt rè bước vào ngôi nhà lợp mái ngói thấp lè tè nơi xóm nhỏ Phú Vinh. Lúc ấy mới hai mươi hai tuổi, chưa phải là cây bút trẻ, tôi chỉ là người có thơ gửi về Hội và sắp được in vào sách. Tiếp tôi là nhà thơ Xuân Hoàng cùng một người quen hồi còn học cấp ba thị xã, Trần Nhật Thu. Gần nửa giờ trôi qua mà tôi chưa hết hồi hộp. Hội văn nghệ là đây, nhà thơ Xuân Hoàng bấy lâu từng nghe tiếng là đây. Cảm giác linh thiêng cứ len mãi không tan trong tôi. Thời đi học, Trần Nhật Thu cũng giống những người tôi quen, nhưng bây giờ tưởng như có một Trần Nhật Thu mới hơn, khác hơn. Lòng tôi vang lên những câu thơ của anh lúc nào không biết: Thân mẹ thành chiếc hầm thứ hai che chở cho em/ Và đêm ấy mẹ không về nữa…Một Trần Nhật Thu của thơ, chứ không phải ở ngoài đời. Sự linh thiêng của văn học đã trộn lẫn trong người thơ, trong mái nhà con con dùng làm trụ sở sơ tán, nơi làng quê nghèo khó. Từ đó, mỗi lần vác chiếc xe đạp chênh vênh qua cây cầu nhỏ để vào Phú Vinh, cái cảm giác ấy lại dâng lên.

          Thời gian không chịu dừng lại. Những con người tôi thân quen, Xuân Hoàng, Dương Tử Giang, Xích Bích, Lê Khai, Tăng Tâm, Hải Bằng, Mai Văn Tấn, Giăng Màn, Ngọc Tranh, Minh Phương, Phan Xuân Hải, Nguyễn Tú, Trần Trần Nhật Thu, Diệp Minh Luyện, Hải Kỳ…đã ra đi. Thời điểm này tròn 50 năm. Bầu trời viên mãn nào đã đón nhận những trái tim trong sáng, giàu sáng tạo ấy? Tôi nhận ra lần nữa sự linh thiêng của văn chương nghệ thuật, dù tỏa sáng hay khuất lấp, trưng diện hoặc bị chôn vùi, thừa nhận hay phỉ báng, thì cái linh hồn thanh khiết, đa đoan, cái bản ngã cao sang vẫn còn bay về với hôm nay và mãi mãi mai sau.

Nhà thơ Xuân Hoàng viết:

                   Nếu cần nữa, tôi là hồ trên núi

                   Trong hoang vu, im lặng ngắm mây trời

                   Em hãy đến, chim thiên nga cánh mỏi

                   Đậu yên lành trên gương mặt hồ tôi (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=344089

MỘT CHÚT MƠ HỒ KHI VIẾT BÀI LẬP THỂ
hoangvuthuat | 16 Dec, 2011, 23:09 | THƠ | (65 Reads)

LỜI NGỎ

Từ không đến có, diễn ra như thế nào ở một bài thơ? Có lẽ có bao nhiều bài thơ thì cũng có bấy nhiêu cách trả lời. Sự không giống nhau, chính là tâm thức sáng tạo vô bờ bến của mỗi nhà thơ, nó làm nên sức sống kỳ diệu của thơ ca bao đời nay.

Bạn đọc cũng hỏi tôi như thế xung quanh về bài thơ "Lập thể". Tôi trả lời, viết bài thơ này tôi không có chủ định đi theo khuynh hướng hay trường phái nào cả, dù tên bài như một khái niệm nghệ thuật. Chẳng nhà thơ nào tuyên bố tôi làm thơ theo kiểu truyền thống, hiện đại hay tân hình thức, hậu hiện đại. Thơ là thơ. Nhưng cái không gian cảm hứng sáng tạo khơi nguồn cho cảm xúc nhà thơ, chi phối hình tượng nghệ thuật mà nhà thơ lựa chọn. Câu chuyện tôi kể sau đây nó là cái cớ cho bài thơ "Lập thể" ra đời. Bạn có thể tin đó là sự thực, hoặc cũng có thể xem như một giả tưởng nghệ thuật. Trân trọng gửi đến bạn đọc bài thơ và đôi chút kỷ niệm về bài thơ ấy.

 Hoàng Vũ Thuật

             lập thể

 

                   sương cài lên ngực màu thiên thanh

                    vội vã không từ biệt

                    cây cứ xanh ngoài lời

                    trinh bạch vạn năm trước

                    ngày cứ dài như cây

 

                    những buổi chiều lặng lẽ lên men

                    bức tranh ảm đạm

                    ai hát se se trong gió

                    khúc du ca

                    thăm thẳm tiếng người như tiếng ve

 

                    trong trái ổi thơm tho ửng đỏ

                    cánh chim mơ hồ bay ra

                    và

                    cuốn sách bỏ quên

                    đã tan thành tro bụi        

                 12/4/2009

 

Một chút mơ hồ khi viết bài thơ "lập thể"

Chiều.

altNàng đến, nàng bảo tôi rằng, em muốn đọc lại cuốn ''Thằng gù Nhà thờ Đức Bà" của Victo Hugo. Mà thật ra nàng đến hay không, tôi cũng không biết nữa. Trong mơ hồ, tôi có quen một người như thế. Hiếm khi nàng mặc chiếc áo màu thiên thanh, tôi rất ưa màu áo ấy. Nó thanh khiết và có cái gì đó như cùng hòa vào thiên nhiên làm một. Gọi là mơ hồ, vì đôi lúc tôi cảm giác như mình đang nói chuyện với một người nào đó. Bằng cớ, sau đó trong tôi vẫn còn nghe tiếng nói ấy. Nếu có cái máy ghi âm thanh qua sự nhớ, chắc chắn tôi sẽ chứng minh được. Hai chúng tôi nói chuyện thân mật về văn học, tình yêu và cái định mệnh tàn nhẫn của con người, mà Hugo đã phục hồi kỳ diệu cuộc sống của đô thành Paris vào thế kỷ 15, dù cuốn sách được viết ra trong thế kỷ 19. Hình như người ta không ai thoát khỏi định mệnh ấy.

Chúng tôi không để ý đến thời gian. Bất chợt chiếc đồng hồ lâu nay câm nín, bây giờ lên giọng đánh “tách” một cái, chán ngắt. Nàng kêu lên: Ấy chết, em về kẻo muộn. Nàng đi rồi, tôi cảm giác trống vắng thực sự. Tại vì chúng tôi cùng chìm trong cuộc nói chuyện. Nàng nghe tôi chăm chú, thỉnh thoảng lại lên tiếng. Nàng bảo nhân loại bao đời đâu cũng như nhau, bị giày xéo chà đạp đến man rợ, chỉ có tình yêu thực sự là cao thượng ở lại cùng thế gian.

Tôi buồn rã rượi.

Sương từ phía bờ sông tràn vào làm đục hàng cây trước ngõ. Tôi đi đi lại lại từ nhà ra sân, từ sân vào nhà. Một cuốn sách màu nâu nằm trên bàn, tôi thấy, nhưng không để ý, bên cạnh còn mấy cuốn bìa trắng nữa. Tôi cầm lên, thì ra cuốn sách nàng mượn vẫn còn đó. Sao nàng lại quên? Tôi dở lại cuốn sách một cách hững hờ, vô tình đúng vào trang cuối và tôi đọc đoạn kết thúc: “Khi người ta định gỡ ra khỏi bộ xương nó (Cadimôđô) đang ôm chặt (Exmêranđa), nó liền tan thành bụi”.

Chao ôi cái không gian này, thời gian này, vũ trụ này tất cả đều như thế cả. Chỉ có tình yêu là cao thượng, như nàng nói, là tồn tại thôi. Một linh ứng nằm trong cuốn sách mà nàng quên cầm về chăng. Thế là tôi liền ngồi xuống chỗ cũ, viết một mạch bài thơ cho nàng. Viết như để đắp vào cái khoảng trống vừa sinh không lâu trước đó. Tôi chọn cái tên “Lập thể”, vì lý do gì cũng không hiểu và giải thích được. Bài thơ, tôi nghĩ, dường như không liên quan mấy đến con người nàng, tính tình nàng, những nỗi buồn sâu thẳm mà đôi lần nàng đã kể tôi nghe. Bài thơ, đứa con tinh thần của tôi và nàng đã lặng lẽ bơi sang bến bờ khác trong lẽ sống, trong tình yêu rồi: cây cứ xanh ngoài lời/ trinh bạch vạn năm trước/ ngày cứ dài như cây… Nó như cánh chim mơ hồ bay ra từ trái ổi thơm tho của cuộc đời này.

Dù cuộc đời vẫn buồn xao xác như tiếng ve ngân.

1/10/2011

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=342897

THƠ VIẾT TỪ TAM ĐẢO
hoangvuthuat | 16 Sep, 2011, 22:53 | THƠ | (34 Reads)

Hoàng Vũ Thuật

 

 

                   viết cho một người bạn vừa treo cổ

 

                   bỏ nhà từ hôm qua

                   mười hai giờ ba mươi phút cái khoảnh khắc anh đã chọn 

                   vườn trưa vắng một

                   bóng

                   câm một

                   nụ

                   thiếu một

                   lá

 

                   chẳng mang gì ngoài quá khứ

                   oằn vai

                   tiếng súng âm âm thời loạn vọng dài

                   phận người khâu vá đỏ đen

 

                   bước qua thế giới khác mảnh trời khác cánh đồng khác

                   gác sàn bếp lưỡi liềm mùa sau

                   quệt những giọt mồ hôi rát bỏng

                   anh đi

 

                   cái sống không mang nổi ý nghĩa thì cái sống chỉ là sợi dây

                   đánh đu cùng cái chết

                   anh đánh đu tất thảy mọi thứ trên đời

                   và

                   mọi thứ

                   không bao giờ thật cả

 

                   Tam Đảo, 5/9/2011

 

 

 

                   mưa Tam Đảo

 

                   mưa chạm vào má nóng hổi

                   nơi khởi nguồn của gió

                   lưu lại khói sương

 

                   chiều ngắn

                   tày gang

 

                   xuống con dốc này sẽ gặp

                   lối rẽ

                   một lối rẽ nữa

                   mưa không rơi về đây

                   anh thấy mình trống quá muốn lượm mọi thứ trên đường lấp kín

 

                   hình như ai đang đến sau lưng

                   ngoái lại

                   không ai cả

                   suối lồng suối

                   cây lồng cây

 

 

                   lạ thật

                   anh tin phải có một người nào đó

 

                   7/9/2011

 

 

 

                   hãy mở giấy ra

 

 

                   mở giấy ra thật rộng bạn hỡi món nợ còn đầy

                   tuyệt đỉnh con đường không giới hạn

 

                   cỏ xanh bật lên chiếc lưỡi

                   lao tù

                   sóng xanh bạc đầu

                   xa xăm cương thổ

                   chán ngán đến nôn mửa muốn xáo trộn muốn đập phá muốn bỏ đi

                   chẳng lẽ chối từ

                   mở giấy và gói tất cả

 

                   viết như sống

                   như cáo như nai

                   viết cho già nua son trẻ

                   như khói như đá như bùn như cát

                   như chùm nhau tuột theo tiếng khóc chào đời

                   như đường đi viên đạn hằn học

                   như cây thập giá

 

                   hãy mở giấy ra

                   đừng nghe kẻ giả nhân răn dạy

                   thơ cao sang mà cũng chẳng cao sang gì

                   cứ trải thơ thành manh chiếu rách

                                             cho người hành khất khốn khổ của bạn

                   đôi đũa gãy bữa cơm thiu

                   cái bô dưới chõng tre

                   cà vạt thơm trên cổ

                   thơ mặc áo và thơ trần truồng

 

                   những chữ cái thiết lập trang sử khôi nguyên

                   những chữ cái làm chân đế đồng bào

                   những chữ cái rịt lại vết thương nhức nhói

                   những chữ cái thức dậy linh hồn đã khuất

                   những chữ cái tô đậm đất liền biển đảo

                   những chữ cái cắm cột mốc chủ quyền

 

                   hãy viết cho chính bạn

 

 

                   6/9/2011

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=323859

HOA TRÂM ANH-HAI NGÀY KHÔNG TÔI-BÀI THƠ CHƯA VIẾT
hoangvuthuat | 01 Sep, 2011, 02:43 | THƠ | (95 Reads)

Hoàng Vũ Thuật

 

                    hoa trâm anh

 

 

                    đầy ắp làn hương

                    đầy ắp

                    chảy về

                    miền

         

                    không mặt đất không bầu trời

                    không biển đợi nắng vàng mây trắng

                    không ngày không tháng không năm

 

                    tay rêu

                    tóc sóng

                    tim gió

 

                    chảy

                    một đời

                    một ngày

                    một khắc

 

                    một khắc

                    một ngày

                    một đời

                    chảy

 

                    chết trên thảm lá mục hồi sinh

                    trong giọt nước linh nhung đậu xuống vành môi buồn

 

 

                    28/1/2011

 

 

 

                    hai ngày không tôi

 

 

                                                Một giấc mơ lạ bay đến hành tinh khác

 

                   đôi khi ngoái về trái đất nhìn

                   thác máu xối xả

                   biển đen ngòm hoại tử

                   những bóng câm lặng vật vờ 

                   những vở tuồng chính trường châu lục

                   những chém giết kinh hoàng 

                   những trận động đất kép

 

                   dòng người chạy trốn hai đầu nam bắc

                   nhét trẻ con như nhét cá lên thùng xe

                   rét căm căm tận non núi khô già

                   mế bán từng hào rau quả

                   nước mắt thăm thẳm sương sa

                   tôi nhìn tôi sớm tinh sương cắp sách

                   chui ra khỏi làng như kẻ trộm

                   thầy dạy đói khổ trời sinh ra thế

 

                   ở đây người có gương mặt người

                   dễ thương

                   cũng cười cũng nói

                   hôn nhau trên sân ga

                   hồn nhiên dán vào tường ý nghĩ

                   viết lên đá tình yêu và ham muốn

 

                   đôi khi tôi nhớ ngày mẹ tôi ra trường đấu 

                   dượng tôi vỡ sọ sau loạt đạn người thân

                   anh tôi ngả xuống

                   chẳng kịp nhắn tin

                   chú tôi kháng chiến

                   một đi không trở lại 

                   thằng bạn họ Hoàng buồn bã

                   ngày ngày

                   cúi lạy cô đơn

 

                   tôi nhai nhạt nhẽo cuốn sách ngược nội dung

                   thuộc làu mỹ từ nằm ngoài chân lý

                   chữ nghĩa nhảy dây rười rượi màu son

                   ngôn ngữ sắp hàng thẳng tắp biện bày đan lưới

                   thơ việt dịch ra thơ việt

                   thơ hán dịch ra thơ hán

                   viết để làm gì và viết

                   chẳng để làm gì

                   phổ quát phổ quát

                   phổ quát nữa

                   tồn tại vỗ tay vỗ tay tồn tại

 

                   ở đây cô bé sà xuống tuyết giơ đôi tay hạc trắng chờ

                   cá quẫy bức phù điêu lên trời

                   lũ chồn hương thả tình rối rít 

                   cánh chuồn đậu xuống vai phát đi thứ âm thanh

                   chỉ tôi hiểu

                   đàn vịt bông dẫn chuyện ngúng nguẩy bộ đuôi

                   tôi nghe nhiều bản nhạc quen mà lạ

                   Văn Cao Trịnh Công Sơn Mozart Beethoven hoặc Bach

                   Kobo Abe chào Người đàn bà trong cồn cát

                   Con hủi buồn Helena Mniszek 

                   Cả nhà cùng cười (*) lạc thể

 

                   tôi không tôi hai ngày

                   vũ trụ thật bí ẩn

 

 

                   2011

 

                        _____

                        (*) Tên những cuốn sách

 

 

 

                    bài thơ chưa viết

 

 

                                                              Gửi hương hồn nhà thơ Hải Kỳ

 

                   nhẹ nhàng và thanh thản bước vào ngôi nhà vĩnh hằng

                   con sông xanh chảy về trời xanh

                   rừng mỗi ngày mỗi thẳm

                   đôi mắt nhìn chúng mình

                   bài thơ bạn chưa kịp viết (*)

                   đôi mắt nói với chúng mình cái đẹp trớ trêu cái đẹp quyến rũ

                   cái đẹp đẻ ra sự sống và giết sự sống

                  

                   ta đã bơi giữa dòng nước mát

                   ngày mẹ đưa chúng mình xuống sông quẫy đạp

                   tình yêu dội lên hai bờ vai

                   lên tóc

                   đẫm vào thịt da

                   tia chớp sáng của ngọn sao khuya

                   chúng mình đứng như trời trồng khi tình yêu tới

                   những câu thơ vọt máu phát cuồng quất vào bức tranh

                   đớn đau mà khát cháy

 

                   em nói gì đi sao chỉ bằng nét buồn

                   ta không biết chọn gam vì em mỏng quá

                   em là nõn cây là sương không hạt

                   len vào hồn

                   tận hiến

                   gió mới hiểu đá mới thấy cát mới nhận củi khô mới thấm

                   giữa mênh mang em đến

                   hỡi cánh hoa lung linh

 

                   nhiều khi chúng mình nặng lời vô cớ

                   mà hoa cứ nở tròn

                   môi yêu cứ ào ạt thổi

                   nhiều khi chúng mình buồn cười quá thể

                   đói khổ đốt khô thời ngây ngô

                   nhiều khi chúng mình trêu chọc liều lĩnh

                   sự khờ dại ra đi lúc nào

                   nhiều khi chúng mình xa nhau bỏ ghét

                   mặc năm tháng già nua chạy dọc trên đầu

 

                   nhiều khi và nhiều khi

                   cuộc đời này vừa dễ thương vừa cáu bẩn

                   chúng mình tự do hay nô lệ

                   vừa xây vừa phá vừa an phận vừa chống lại

                   cuộc đời ích kỷ lẫn bao dung

                   chúng mình muốn ôm choàng muốn xé nát

                   đam mê rồi quay mặt

                   điên loạn từng con chữ

                   nhiều khi

 

                   đừng nói nữa đôi mắt không tuổi

                   trên cánh mi thiên đường đang mọc

                   vũ trụ vận hành

                   loài người sấp ngửa

                   ta bào thai trong đôi mắt ấy

                   bào thai cùng ngôi mộ gió

                   phiêu dạt bên đường

                   những ngôi mộ gió như câu thơ đắp đổi cuộc đời ta

 

 

                   Đồng Hới, 6/8/2011

 

                        _____

 

                       (*) Chị Lý kể lại, trước khi mất một ngày,

                       Hải Kỳ còn muốn viết bài thơ sau cùng 

                       dành cho tôi và bè bạn, nhưng không kịp.

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=320479

KHÔNG ĐƯỢC ĐẠP VÀO MẶT LỊCH SỬ - KỶ NIỆM RỖNG
hoangvuthuat | 01 Aug, 2011, 22:59 | THƠ | (66 Reads)

 

Hoàng Vũ Thuật

 

                   không được đạp vào mặt lịch sử

 

                   họ đã bước những bước chân

                   lịch sử

                   từ bọc mẹ Âu Cơ xuống biển lên rừng

                   họ đã nói tiếng nói

                   lịch sử

                   Nam quốc sơn hà Nam Đế cư

 

                   họ đã hát bài hát

                   lịch sử

                   thôn cùng xóm vắng không có tiếng oán hận sầu than (*)

                   họ đã đứng thế đứng

                   lịch sử

                   trên nóng bỏng nóc hầm Điện Biên

                  

                   họ đã chết cái chết

                   lịch sử

                   thiêng liêng Hoàng Sa Trường Sa

                   họ đã sống đời sống

                   lịch sử

                   dậy mà đi hỡi đồng bào ơi

 

                   không thể đá vào

                   lịch sử

                   khi lịch sử đang nhìn

                   không được đạp vào mặt

                   lịch sử

                   khi lịch SỬ xuống đường

 

                   lịch sử là linh hồn xương máu cha ông

                  

                   30/7/2011

                   ______

                   (*) Lời Nguyễn Trãi

 

  

             kỷ niệm rỗng

 

                   kỷ niệm sủa từng hồi

                   những con chó chết

                   sao mi cứ  dai dẳng mớ giẻ rách

 

                   hãy để thành phố này như cát vàng

                   chảy dưới trăng khuya

                   hãy để những bông hồng ái ân sau ô cửa

                   hãy để mọi chiếc chìa khóa trở về ổ khóa

                   hãy để rễ cây lần bọc rễ cây

 

                   người ta đã vớt mi khỏi đám lầy bùn

                   nhặt mi lên từ cõi rụng

                   đưa qua chín bậc luân hồi

                   đơn giản đừng làm đau một danh từ

                   sao mi cứ dai dẳng

 

                   những mớ giẻ rách

                   những con chó chết

                   kỷ niệm sủa từng hồi

 

                   30/5/2011

                  

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=314321

CHẾT KHÔNG PHẢI LÀ KẾT THÚC
hoangvuthuat | 27 Jul, 2011, 15:40 | THƠ | (80 Reads)

Hoàng Vũ Thuật

 

                   chết không phải là kết thúc

                                                                         Khóc bạn, thương tặng Hải Kỳ

                   về bên kia thế giới vĩnh hằng đâu phải là mãn hạn

                   câu thơ mắc nợ   

                   lẽo đẽo cân đo

                   mười tháng hai mươi mốt ngày

                   cuộc chiến phi lý

                  

                   trong cơn đau anh nhận ra

                   dũng cảm chân thật và hèn nhát

                   anh nhận ra từng gương mặt

                   như con đường nhận ra những bước chân

                   ký thác

 

                   không thể xóa đi vết lở lói nơi con người  

                   chẳng lẽ thay cho họ

                   trái tim con bò

                   mẫn cán

                   nhai lại

 

                   đôi khi một đời không đến được

                   tới giờ yên nghỉ

                   mới thấy chúng ta giàu có rất nhiều

                   trong mỗi ý niệm sống vô hạn

                   ta đã là của nhau

                    

                   17/7/2011

                  

                  

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=313209

TRỞ VỀ-CHIM SÂU
hoangvuthuat | 22 Jul, 2011, 00:07 | THƠ | (47 Reads)

Hoàng Vũ Thuật

 

                   trở về

 

                   ngôi nhà như lỗ hổng không đáy

                   mỗi khi trở về

                   từng bước từng bước

                   âm thầm và

                   nặng

                   bóng mất hút trên thế gian này

                  

                   thắp một ngọn đèn

                   loãng tối

                   thắp hai ngọn đèn

                   đục tối

                   thắp năm ngọn đèn

                   câm tối

                   thắp chín ngọn đèn

                   đặc tối

                  

                   sáng ra

                   tự kéo mình khỏi giấc mê

                   hòn đá lưu đày

                   mở những nắp cống

                   ngạo nghễ bước ra khỏi miệng vực

                   đi

 

                   31/5/2011

                  

 

                   chim sâu

                                    

                   sau tiếng còi dài phố xá đột nhiên biến mất

                   gió dạng háng kiêu kỳ ngã tư

                   cùng đám bụi mù mặc sức

                   tung tẩy

                   rác rưởi lướt tới

                   quần nhau trong các tầng cao

 

                   mảnh trời tươi rói

                   loảng xoảng rớt xuống mặt đường

                   chết

                   không chiếc thang nào giúp tôi vượt nổi tường rào

                   chắn ngang mặt

                   để đến với ý tưởng khác

                  

                   một con chim sâu bay trước tôi

                   hai mét

                   đôi mắt điểm huyệt

                   hãy dừng lại

                   dừng lại

                   đừng đi nữa phía ấy không có gì

  

                   1/6/2011

                  

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=312058

TƯỞNG TƯỢNG-CỎ TRONG VƯỜN
hoangvuthuat | 30 Jun, 2011, 23:18 | THƠ | (87 Reads)

Hoàng Vũ Thuật

 

 tưởng tượng

 

cuốn thánh kinh ép vào lồng ngực

hàng chữ viết lên nền trời sáng nay

mùa hè đỏ

                  

đêm qua mưa đẫm mắt người

những cơn mưa chợt đến chợt đi như giấc mơ

tan rồi hiện

tôi dang tay chờ  

mái tóc rẽ con đường yên tĩnh ngày mai

 

mọi dự định có thể biến mất khi cuộc đời này

trớ trêu

cay nghiệt

tình yêu và chiến tranh sóng đôi

dằng xé thịt da

 

tôi vẫn chờ sự thuần khiết của đôi môi thiên đường

niềm đau ngọt ngào trần thế

những lóng xương cứu rỗi bắt đầu bén rễ nơi vực thẳm

 

26/6/2011

 

cỏ trong vườn

 

những bước chân của gió lướt qua

cỏ thì thầm vết thương mới nữa

ròng ròng thánh giá

máu Chúa hay máu anh

ngực lạnh toát 

hai mươi chiếc đinh đóng lên đầu ngón

 

từ lâu anh con suối khô

chối bỏ dòng sông chối từ biển cả

hòn sỏi ngủ lỳ trong đất

giọt nước cuối cùng chiếc bình vỡ

em đánh thức anh vực anh đứng dậy

cuồng nắng

cuồng mưa

 

lá thở hơi thở anh

đám mây nói tiếng nói anh

cánh chim chao bầu trời em

con cáo vàng phóng vào hoang mạc em

lũ côi cút đào hang xây tổ trên ngực em

chú rái cá lặn xuống lòng hồ em

là anh là anh là anh

là anh

 

những chiếc đinh định mệnh

hết kiếp rồi còn đau

cỏ trong vườn tơi tả khi mặt trời mang thai

 

0h 57’, 27/6/2011

                  

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=308179

TỰ DO-LINH-NGÀY MỚI
hoangvuthuat | 16 Jun, 2011, 04:13 | THƠ | (56 Reads)

Hoàng Vũ Thuật           

 

                   tự do

  

                   tự do như chữ viết có mắt có chân

                   bay lên xuyên tường rào xuyên núi xuyên đất

                   đến và đi không biên giới

 

                   tự do vang trong ngôi nhà ấm áp tiếng cười trẻ thơ

                   nước từ chỗ cao xuống thấp

                   khát cần uống đói cần ăn

 

                   lá hút ánh sáng nhựa chuyền lên cây

                   hiển nhiên khí trời

                   môi soi vào môi tóc soi vào tóc

 

                   là giọt máu của anh và tôi

                   là bóng từ bi hiện ra khuya khoắt

                   là vòng tay người yêu dấu

 

                   chữ có khi thay

                   nước có ngày cạn

                   máu có lúc khô

 

                   tự do thông điệp của mọi thông điệp

                   giản dị chân thành cuộc gặp không định trước

                   người nằm xuống tự do đứng lên

 

                   19/5/2011

                  

 

                   linh

 

                   tín hiệu hè trong da thịt cỏ cây

                   trên mặt sông và lửa

                   đỏ bừng hai vạt áo

                   nén hương khuya tôi thắp nguyện cầu ngày Phật Đản

 

                   uyển chuyển mơ hồ ai đến lúc này

                   một chút mất tự tin

                   một chút bàng hoàng thảng thốt

                   một chút dại dột

                   một chút đắm say

 

                   tiếng chuông gọi vì sao xa

                   tiếng chuông gọi hồn không nơi nương náu

                   tiếng chuông gọi đời an lạc

 

                   bay về gió mưa

                   bay về rách rưới

                   bay về buồn thiu

 

                   cũng đành một kiếp

 

                   12h, Phật Đản 15/4/2011

 

 

                   ngày mới                                                   

                                                 

                                               Tặng Giang Biên 

                   linh đứng như điểm khởi đầu một ngày mới

                   tia sáng mang vị ngọt và đắng xuyên qua

                   lối đi của lưỡi

                   cây cầu nhỏ chìm sau lọn tóc

                   đám tre đằng ngà

                   ùn ùn bão

 

                   hơi thở ướt hết áo linh

                   tôi chòng chành bên chiếc bàn tình tự

                   se sẻ thôi bạn nhé linh sẽ biến mất khi mặt đất đầy vô vọng 

                   quãng sống này

                   đùn lên từng mẩu đúa đen

 

                   bay theo linh giấc mơ nước trôi mãi quanh thành cổ

                   dấu binh mã về đâu

                   bụi mù xám xịt

                   sao loài người

                   mê ngủ

                   hoài thai cùng đảo điên

 

                   những chiếc cốc nói gì ngày mới

                   khao khát tự do

                   những chiếc thìa cọ xát

                   chờ

                   quay về bạn hỡi

                   ở đây toàn sỏi đá

                   dốc ngày lên vai ta đi như hai tên hề

 

                   30/5/2011

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=305033

THƠ MỚI
hoangvuthuat | 02 Feb, 2011, 21:52 | THƠ | (121 Reads)
 

Hoàng Vũ Thuật


             
cầu mirabeau

                
             
trên cầu Mirabeau

Apollinaire đang quệt sơn lên vòm cong
tuyết

sáng



sông Seine chậm rãi

nhịp điệu tháng ngày qua


 

dòng người dài thêm già đi mà sông thì mãi
trẻ

mùa này cây trút lá cho trời rộng thêm



khôi nguyên trái tim ứa ra vệt son tươi rói

bầy mòng biển líu ríu tình yêu dại khờ


anh gieo vào đôi mắt nâu câu thơ Mirabeau  

Apollinaire còn đây



em thả tóc vàng óng mượt

cầu đỏ bừng sau cặp môi hôn


Paris
, 1/1/2011



      trước nhà thờ đức bà paris



đàn chim không biết sợ hãi

chúng sà xuống hồn nhiên

giữa lòng bàn tay

ăn mẩu bánh mì

hình như không biết tôi đến từ xứ sở mà
chim

là đặc sản



ở đó loài chim bị chém ngang tiếng hót

vặt trụi lông

thiêu trên bếp than rừng rực

ở đó chim không có quyền bay vào trời rộng

bơi giữa hồ xanh trong

chim chỉ biết mua vui yến tiệc



hai mươi tám vị tông đồ ngự trên tường cao

hai mươi tám cánh thiên thần

trắng muốt

tôi là thằng gù Quasimođo

đơn độc

kéo hồi chuông

hỡi những hồn oan bé nhỏ bây giờ nơi đâu


Pari, 3/1/2011


            
            thằng cu đái



             
ngày này sang ngày khác

năm này sang năm khác

đời này sang đời khác



              thằng cu
(*) rướn cong người thỏa thích tè ra

sô cô la

bia

dâu chua cam ngọt

tóe tung tiếng người



              nước đái cứu đồng loài thoát lưới bom hủy diệt

những cơn hỏa hoạn điên khùng

cu đái cười ngạo nghễ



              tuyết lợp trắng mái nhà Brussels

chuông ngựa leng keng ấm quảng trường giá buốt

thằng cu hồn nhiên

xuống đầu nhân loại



              cơn mưa hòa bình


                    Brussels
, 5/1/2011

_____

(*) Tượng Thằng cu đái, biểu tượng của Vương quốc Bỉ.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=278487

THẾ GIỚI TƯƠNG HỢP TRONG THƠ HOÀNG VŨ THUẬT (Phần I)
hoangvuthuat | 24 Dec, 2010, 17:05 | THƠ | (203 Reads)
 

Lời bạch:

Năm 2010 tôi in cùng lúc hai tập thơ: MàuNgôi nhà cỏ, nhân dịp này Nhà phê bình văn học, PGS, TS Hồ Thế Hà có bài viết: "Thế giới tương hợp trong thơ Hoàng Vũ Thuật". Tôi thật sự trân trọng cám ơn anh Hồ Thế Hà và xin được giới thiệu cùng bè bạn. (Bài viết được chia làm hai phần 1 và 2)

                                                   (Phần I)

THẾ GIỚI TƯƠNG HỢP TRONG THƠ
HOÀNG VŨ THUẬT

                                                                                                                  

Hồ Thế Hà

Hành trình thơ Hoàng Vũ Thuật trải dài gần 40 năm với những thăng trầm, vinh quang và hệ lụy. Và ở từng chặng hành trình, Hoàng Vũ Thuật đã lấy thơ ca làm cứu cánh, làm chứng chỉ văn chương và tâm thức sáng tạo của mình với quan niệm nghệ thuật sáng rõ như trong lời tự bạch, anh viết: "Với tôi, hầu như tất cả những sản phẩm sáng tạo đều xuất phát từ một chuyện buồn, một niềm cô đơn, vật vã. Câu thơ vui cũng hình thành từ nước mắt. Cô đơn là một đặc tính của con người. Trong ý niệm tương đối, cô đơn thuộc phạm trù cái đẹp. Tôi coi trọng cái riêng con người, chất cá thể con người, nên có lúc bài thơ bật ra trong trạng thái vô thức. Thơ chính là mảnh tâm trạng, cõi riêng thân phận, một cảnh huống đơn độc của con người"(1). Đến với thơ Hoàng Vũ Thuật, tôi chọn chìa khóa nội tâm này để tìm ra cơ chế tâm lý sáng tạo trong hai tập thơ "song sinh" của ông được xuất bản năm 2010: Ngôi nhà cỏ (Nxb Hội Nhà văn) và Màu (Nxb Lao động).

Điều nhận xét đầu tiên và tổng quan của tôi về hai tập thơ này là ở chất đời, chất triết lý nghiệm sinh được tác giả nghiền ngẫm từ kinh nghiệm buồn của chính mình và thế giới chung quanh trên chất liệu ngôn từ được tổ chức và tư duy theo "một hệ thi pháp" mang tính sáng tạo riêng độc đáo, mới mẻ hơn so với các tập thơ trước. Sự tiết kiệm ngôn từ và ưu tiên thể hiện chất thơ trên trục lựa chọn mà nhà thi học R. Jakobson quan tâm chính là ý thức sáng tạo mà Hoàng Vũ Thuật đã theo đuổi và thành tựu. Chính điều đó đã làm cho chất thơ và sự tạo sinh nghĩa trong thơ Hoàng Vũ Thuật trở nên đa dạng, biến ảo, lấp lánh lời giải đáp về những điều muôn thuở của cuộc sống và hiện sinh con người. Chỉ riêng phẩm chất ấy thôi cũng đủ để thơ ông hấp dẫn độc giả bằng những tầm đón đợi và đón nhận khác nhau. Với ý nghĩa đó, hai tập thơ đã trở thành thông điệp da diết về cõi người, kiếp đời vẫy gọi liên chủ thể tiếp nhận.

Bài thơ Chân dung có thể xem là cái nhìn đồng cách hóa để Hoàng Vũ Thuật nói lên quan niệm của mình về sứ mệnh của thi ca:

hiện ra trên trang giấy những gương mặt

ông đã vẽ trang trọng và

mực thước

chằng chịt đường gân thớ thịt căng phồng

lửa đèn tắt sáng nụ cười trên môi

thời sủng ái

...

trên trang giấy gương mặt ông vẽ

máu thấm bao cánh hoa

không còn hương sắc

những cánh hoa

bốc cháy

nơi miền đất chết

(Chân dung)

Ở đó, nhà thơ tự vực dậy những hiện hữu và hư vô, những tiềm thức, vô thức và ý thức để nhận biết bóng tối và ánh sáng, ngày và đêm, bão tố và bình yên, dịu dàng và cuồng nộ, qua đó, thấy hết những đối lập và sinh thành của vạn vật cũng là một thực tế có tính bản thể triết học mà con người phải đối diện để tồn tại và hành động như một chủ thể hiện sinh tự nghiệm: "mấy vạn cánh chim đến được phương ấy - khoảng cách ngày và đêm - đủ nhận biết vũ trụ... mấy vạn bước chân đến được miền ấy - khoảng cách tối và sáng - đủ nhận biết thế giới... mấy vạn lời nguyền đến được chốn ấy - khoảng cách bão tố và bình yên - đủ nhận biết nhân gian... mấy vạn hơi thở đến được cõi ấy - khoảng cách yêu và giận - đủ nhận biết mình" (Nghiệm). Qua thơ, Hoàng Vũ Thuật luôn nghĩ và đặt ra những câu hỏi trùng điệp về những điều có tính hằng cửu và tính khoảnh khắc của cuộc sống và con người, như cách để tự nhận thức và kêu gọi mọi người cùng nhận thức:

một cái gì đó hiện hữu sẽ tốt lên rất nhiều

cho mỗi thời khắc sống hướng về phía trước

anh đã bước không mệt mỏi

bằng đôi chân nối dài

mảnh ghép quả cảm

Cứ thế, nhà thơ làm người hành trình đơn độc trong đêm tối, có khi vấp ngã, nhưng liền đứng dậy và mong thấy một cái gì đó hiện hữu trước mặt mình để được tin yêu và có hình bóng để làm điểm tựa tinh thần "dẫm lên cơn đau đơn độc - đạp đổ khoảnh khắc bóng tối nhìn ra vĩnh hằng và - anh tìm thấy - một cái gì đó" (Một cái gì đó). Phải tin vào những quy luật tương đối của tự nhiên và cuộc sống xã hội như thế thì mới mong nhận thức và tìm  lối thoát trong tư tưởng và cảm tính để đối diện với sự thật:

có lẽ nghìn năm đã trôi qua

trong giấc ngủ không là giấc ngủ

trong tỉnh thức không là tỉnh thức

trong cái chết không là cái chết         

                                             (Giao cảm)

Hoặc:

hết con đường gặp con đường lại con đường 

thăm thẳm

dấu chân mờ tiếp dấu chân chồng dấu chân

cuộc chạy trốn phiêu pha nghiệt ngã


         sẽ rụng rơi như trái chín qua thời

sẽ vụn nát những điều chưa tới

thất vọng còn thất vọng nữa

(Thất vọng còn thất vọng nữa)

Trong hai tập thơ, ta bắt gặp một thực tế có tính dụng điển của Hoàng Vũ Thuật. Đó là hình tượng và tư tưởng lạc lối hay mất tích cũng thế. Đó phải chăng là sự vô nghĩa lý và bất ổn của cuộc sống trước những rào cản của hiện thực mà con người quyền lực cố tình bày ra để hạn chế con người nhỏ bé mà F. Kafka đã nhìn thấy từ lâu trong Lâu đài Vụ án. Đó có thể xem là tâm lý hậu hiện đại kiểu "như người điên đi trong dầm dã - hai mươi năm sau - không biết nơi nào để dừng" (Mưa trên mười ngón tay dài):

- anh ngược con đường

để trở về con đường khác

(Ngược)

- đi trọn một năm vẫn không

ra khỏi vùng ám tượng

lưỡi hái thần chết

đốn ngã linh hồn

...

đi trọn một đời vẫn không

ra khỏi cuộc tranh giật

nghìn cánh tay giơ cao

biểu quyết

không biết nữa cái gì xảy ra

ý tưởng chắp nối lạc vần

rung trên sợi dây mặc cảm

lửa

(Ý nghĩ vụt hiện)

Bài thơ K đặt vấn đề về hiện tồn và hư vô khi chính con người không thể trả lời cho những câu hỏi day dứt do chính mình đặt ra: "liệu chúng mình còn sống được tới hôm sau - bốn bề núi và núi - bốn bề đá và đá - bốn bề suối và suối - sương âm u run rẩy bốn bề - trái đất chật chội thế này ư". Và một nỗi cô đơn đồng hiện hữu:

biết nói thế nào với k

ba vạn chín nghìn bậc ta chưa hết một nghìn

thôi ngủ đi ngày mai biết đâu rồi khác

ta gõ tiếng chuông cho số kiếp lạc loài

mây trắng chở về miền thiên hư


          ngủ đi ngủ đi k

đàn bướm ngoài kia đã ngủ

ngọn nến vàng rũ xuống từ lâu

mặt trời cuộn tròn đêm

trắng

Hình như không chỉ có con người - chủ thể có ý thức mới cảm nhận được nỗi cô đơn và lạc lõng ấy. Hoàng Vũ Thuật đã thấy được cả sự mất tích và lạc loài của các sự vật, hiện tượng trong không gian. Bài chó con là một trường hợp đáng thương như thế:

đứng trước cổng nhà

ngơ ngác

người người bận rộn vô ra

một con chó con tội nghiệp

quên mất đường về

lang thang

(Chó con)

Với bài thơ Đọc Kafka, theo tôi là một thực tế cho thấy, ở một ý nghĩa có tính triết lý, con người là một thế giới xa lạ với thế giới thực tồn. Khi ấy, muốn cô đơn cũng không được phép cô đơn, muốn trả lời cho những nghi vấn cũng không thể trả lời cho những nghi vấn, chỉ còn biết dùng phép thắng lợi tinh thần,  ước mơ vào một thế giới trời ban cho trong tưởng tượng:

trốn chạy thế giới nghiệt ngã

câm lặng nấm mồ chật hẹp

dưới vực thẳm tình yêu

em trao hết anh tất cả thuần khiết

mà thế gian gạt bỏ


         chết miền phục sinh

phôi thai từ thế giới khác

em gọi thế - giới - trời - ban - cho

không có hạnh phúc giống nhau

không có cay đắng giống nhau

gương mặt anh và em hai nửa trái đất hợp lại


         đơn lẻ cơn đau đến mức không hiểu nổi

ai sinh ra ta và ta sinh ra ai

chỉ tiếng khóc vỡ òa tồn tại

đứa bé

rời bụng mẹ bước ra ngoài


         như chiếc lá khan buồn mất ngủ

trên nhành cây cạn kiệt thân hình

ta ngù ngờ u mê ương dại

thế giới là ai

và ta nữa là ai

(Đọc Kafka)

Trả lời phỏng vấn của Nguyễn Đức Tùng về mục đích và khát vọng sáng tạo thi ca, Hoàng Vũ Thuật quan niệm dứt khoát: "viết để giải tỏa ẩn ức luôn đeo đẳng mình, viết cho mình. Tôi quan niệm rằng, thơ là dấu ấn cá nhân. Dấu ấn từng cá nhân làm nên dấu ấn xã hội. Một xã hội tốt đẹp hay không, hãy nhìn vào từng cá thể ấy. Tôi cự tuyệt với những thứ thơ chung chung, những thứ thơ lấy đề tài, chủ đề làm thước đo cho nghệ thuật. Vì thế, các nhà thơ đích thực, họ luôn cô đơn trước đám đông, thậm chí bị khích báng, lên án hoặc chỉ trích"(2). Như vậy là đã rõ. Trong hai thi phẩm Ngôi nhà cỏ   Màu, Hoàng Vũ Thuật đã tạo được tâm thức sáng tạo khớp với quan niệm và  tư tưởng trên. Và may thay, những khát vọng thi ca ấy không mất hút giữa rổn rang câu chữ, mà chúng biến thành thế giới tương hợp mới mẻ trong thơ. Nhiều bài thơ hay được cấu trúc theo trục lựa chọn với kiến trúc hiện đại, hình thức tự do, tổ chức câu thơ theo dòng tâm trạng, có khi vô thức, trực giác và vắt dòng theo nhịp cảm xúc thế sự, triết lý. Kết cấu theo nhịp thơ lỏng và chặt, đan xen, kiệm lời làm cho thế giới hình tượng lung linh, lạ hóa nhưng lại có sức năng động, bùng nổ bên trong, bên sau, bên xa của bề mặt câu chữ. Tôi gọi đó là thơ tạo nghĩa hay thơ ẩn dụ, thơ tượng trưng cũng thế.



(1) Nhà văn Việt Nam hiện đại, Nxb Hội nhà văn, tr. 289.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=270690

THẾ GIỚI TƯƠNG HỢP TRONG THƠ HOÀNG VŨ THUẬT (Phần II)
hoangvuthuat | 24 Dec, 2010, 16:56 | THƠ | (65 Reads)
 

Lời bạch:

Năm 2010 tôi in cùng lúc hai tập thơ: MàuNgôi nhà cỏ, nhân dịp này Nhà phê bình văn học, PGS, TS Hồ Thế Hà có bài viết: "Thế giới tương hợp trong thơ Hoàng Vũ Thuật". Tôi thật sự trân trọng cám ơn anh Hồ Thế Hà và xin được giới thiệu cùng bè bạn. (Bài viết được chia làm hai phần 1 và 2)                                                   
                                                      
(Phần II)

THẾ GIỚI TƯƠNG HỢP TRONG THƠ
HOÀNG VŨ THUẬT

                                                                                                                  

Hồ Thế Hà

Những bài thơ hay đều có những đặc điểm thi pháp nói trên như: Hạt cúc Thăng Long, Trên cánh đồng anh, Mắt đêm, Phác thảo, Khát, Ảo giác, Dấu lặng, Gãy khúc, Vô thức, Những mảnh vỡ không nhìn thấy... (Ngôi nhà cỏ), Đọc Kafka, Màu, Điều ấy có nghĩa gì, Viết dưới tượng Exênin, Đo, Lăng tẩm, Chân dung, K, Nghiệm, Tại vì, Tháp, Mãi viên trà... (Màu). Hai tập thơ xuất bản cùng thời gian và có lẽ cũng sáng tác cùng thời gian nên thống nhất về phương thức biểu hiện và giọng điệu. Nghệ thuật hiện đại và dấu ấn hậu hiện đại được quan tâm tăng cường đã làm cho thơ Hoàng Vũ Thuật có những phẩm chất nghệ thuật mới, nhưng vẫn dựa vào cảm xúc chân thành và triết luận thâm thúy thời hiện đại. Vì vậy, tránh được sự làm dáng đáng trách như một số nhà thơ trẻ thường mắc phải. Ý thức cách tân thơ luôn thường trực trong từng cảm giác bé nhỏ của mình trước hiện thực cuộc sống đang từng giờ thay đổi đã thôi thúc Hoàng Vũ Thuật phải cách tân bút pháp, phải tạo ra mối quan hệ hài hòa mới giữa chủ thể sáng tạo và khách thể thẩm mỹ: "Nghệ thuật vì thế không thể bằng lòng với những gì đã có, rập khuôn, trùng lặp cái xưa cũ. Nghệ thuật phải làm cuộc cách mạng tự thân để đáp ứng nhu cầu thẩm mỹ mới của công chúng... Có điều, sự thay đổi của thơ không phải sự thay đổi thiên về mặt chữ nghĩa, nặng về hình thức. Cảm xúc con người không đứng yên, luôn ở trong thế vận động. Cảm xúc không thăng hoa, không nhập thần, thơ sẽ trở thành thứ xác chữ. Con sông sáng tạo chẳng khác nào mặt hồ phẳng lặng, buồn tênh"(3).

Những giả định "giá như mọi vật đồng nghĩa với cái không tồn tại - giá như cứ thế mà xa cứ thế mà quên" luôn xuất hiện trong thơ Hoàng Vũ Thuật, như là những mệnh đề thao thức thơ về nhân tình, thế thái. Chúng như những "bông hoa vỡ ngàn cánh máu - rỏ xuống lót ổ câu thơ - bào thai thiên thần". Hàn Mặc Tử cách đây hơn nửa thế kỷ cũng đã có những liên tưởng kỳ lạ như thế: "Sao bông phượng nở trong màu huyết - Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu" nhưng không táo bạo như Hoàng Vũ Thuật:

sao không được làm sao đổi ngôi

đốt cháy đêm đông đặc

sao không cuộn tròn hạt nước

chìm vào thâm u

sao không được làm đá sỏi

rơi theo nhau nát vụn cùng nhau

                      (Hoa vỡ)

Nỗi hẫng hụt để biết đời đang thường trực những nỗi buồn thánh thiện lại là những ý nghĩ cứu rỗi dính kết vào nhau để linh hồn được phiêu diêu trong cỏ cây, hoa lá, để chứng thực những mảnh đời bé mọn đang từ bi dưới cánh lá bồ đề: "nấp dưới cánh lá bồ đề màu phật - một cô bé một thiếu nữ một người mẹ - cô bé vắt tuổi thơ qua đồi sim - thiếu nữ mười sáu lần trăng đỏ - người mẹ đội nước lên chùa" (Mãi viên trà). Và cũng chỉ có cách đó, nhà thơ mới chứng kiến những hiện thực đang diễn ra trước mắt mình:

mười lăm phút dư thừa đói nghèo khôn dại

chiếc gương phản chiếu hành tinh

trẻ và già gái và trai hiền và dữ

tóc nâu tóc vàng tóc xanh

cuối mùa thu rừng phong trút lá

trơ trọi mình họa sĩ giữa khung đêm

(Họa sĩ trong công viên kuntura)

Tất cả điều ấy có ý nghĩa đánh thức những tiềm lực, những va chạm và rạn vỡ khiến con người không thể thờ ơ trước những biến động của thời hiện đại, dù có lúc họ tỏ ra bất lực, bởi "mọi thứ  - dài - và - ngắn - hơn tôi tưởng", mọi thứ đều vụt hiện vụt biến:

vì những tháp chuông nhà thờ

                     nối với một ngôi sao

vì chú lạc đà trong công viên bỏ quên sa mạc

vì đôi chân trần bạch dương quyến rũ

(Điều ấy có ý nghĩa gì)

Cho nên con người cũng phải nương vào vũ trụ để tồn tại, để làm lại những tương hợp, sinh thành, dù điều đó không phải dễ: "làm lại thế giới đã khó - làm lại con người càng khó hơn", nhưng dù sao cũng phải làm lại từ đầu:

thế giới còn phải làm lại từ đầu

huống gì một con người

thế giới sắp xếp tưởng đã ngăn nắp qui củ

thế rồi xáo tung lên tất thảy


          tôi cũng là thế giới

tự đảo lộn mình

đi đứng nói cười kiểu của mình

                           (Thế giới và tôi)

Tác giả thao thức về một cõi mê lộ có dấu chấm linh huyền để "cho tôi - thêm lần trời rộng - thêm lần mặt đất trinh bằng - cho tôi - từ không đến có - thêm lần hư thực - thực - hư" (Cõi ). Và một sự thánh thiện khác lại bắt đầu đánh thức những tiềm lực mới như "đàn kiến kia - với bài ca  diệu kỳ - bài ca cuộc hành trình vòng quanh trái đất" (Kiến). Và hệ quy chiếu hồi sinh cũng lại nảy mầm:

như suối nguồn thơm thảo

miên man

hết tháng cùng năm

hạt thánh

nảy nở muôn loài

          
như bừng bừng của lửa

làm nóng ran tế bào ngủ quên

rực rỡ trên đỉnh hoan lạc

uyển chuyển

vầng trăng cong

(Sự thánh thiện)

Trong thơ Hoàng Vũ Thuật, câu chữ thường lưu vong trong thế giới siêu thực để hư vô hóa những hệ lụy và bất ổn của cuộc sống hiện tại. Và sau miền hư vô, hoang tưởng ấy, nhà thơ phải thốt lên"a men - a di đà - tôi giật lùi và chắp tay lên ngực" để sau đó, chính mình lại được hiện hữu trong một vũ trụ tinh thần khác đầy tin yêu, hoan lạc: "anh ngược con đường - để trở về con đường khác". Ở đó, ngày đêm vần vũ theo nhau, chống chọi với cô đơn và tật nguyền để hiện về gương mặt đồng trinh thanh khiết:

từng ngày từng ngày từng ngày

từng đêm từng đêm từng đêm

cây khô lại mướt sao tàn lại hiện

       (Năm ngày đêm)

Và một khát khao mới lại bắt đầu:

tôi bay khỏi hành tinh đến hành tinh khác

em vẫn đợi nơi ngõ nhà trái đất

tôi đứng một mình cây cột đèn

đêm đêm hắt bóng loài người đi qua

tôi bay giữa muôn chiều giãn nở phập phồng

cõi phù sinh

ẩn hiện biến tan trong bóng tối

                                                      (Khát)

Bài thơ Lăng tẩm là một tương hợp, một đúc kết mang tính khái quát vĩnh cửu về trầm luân kiếp người, không phân biệt đẳng cấp, hư vô hóa mọi thực thể:

nằm dưới kia

một ông vua một hoàng hậu một người hầu

một thanh gươm một tuấn mã một mê nón

một lệnh truyền một trống giục một lời van


          nằm dưới kia

một hộp sọ một ống xương chân một đốt lóng tay

một trung thực một đớn hèn một điên loạn

một ngọn lửa một đêm tối một chiều tà

một vận hạn một thức thời một nguyền rủa


          nằm dưới kia

tất cả dưới kia

không tan chảy không đông đặc không biến hóa

không lắng xuống không đầy lên

hợp duềnh bể máu

(Lăng tẩm)

Thế giới màu trong thơ Hoàng Vũ Thuật hầu như bị khúc xạ và hóa thành những ảo giác, những  nghi vấn: "tôi quay sang trái - đen và đen và đen - tôi quay sang phải - đen và đen và đen" (Màu). Cuối cùng, khát vọng của con người vẫn là ước mơ vào những điều hằng cửu như "giá đỡ những trang sách mở ra số phận - cay đắng hạnh phúc" để mãi mãi niềm mong đợi thành huyền khải ban đầu, bởi vì: "thế giới tồn tại nhờ cứu rỗi - thế giới tồn tại nhờ tử tế" (Tử tế). Vậy tại sao con người không hy vọng và  mong đợi vào "tính bổn thiện" của con người?

trên đồng cỏ mượt mà loài dế nỉ non bài hát

tuổi thơ

về một thế giới xanh bất tận

trên cát bỏng xương rồng khô khan

tua tủa gai nhọn

chọc thủng trời sâu

trên sóng bạc đầu truyền kiếp hải âu sải cánh

dệt miền huyền thủy

trên mây tím thổn thức ngàn năm trôi dạt

không chốn nương thân

trên dư vị hoàng hôn đánh thức chán chường

cây lá dưới nắng và gió

anh đợi

(Anh đợi)

Anh đợi như cây thánh giá thay đồng hồ điểm giờ cho tháng năm dích dắc trên miền đất hoan cảm. Sự phục sinh trở nên kỳ diệu làm sao qua khát khao tương ngộ giữa con người và vũ trụ: "hãy đến cùng tôi hoa ơi - hãy đến - tôi mở tung cánh cửa ngực mình - trái tim tôi - chiếc bình không vỡ - sẽ là nơi cắm xuống mối tình" (Hoa ơi hãy đến).  Ở đó, những giọt đắng sẽ nâng bước ta đi: "ta đi hay đời đi - những bước chân khởi thủy - những bước chân hoang tàn - những bước chân hiện hữu" (Đắng). Dù có "phô bày trước ánh sáng - khỏa thân đêm tân hôn" thì cũng chỉ có đêm mới xóa đi tất cả. Và khi ấy, bóng tối trở thành màu cứu rỗi cho những tâm hồn nguội lạnh, cho những hồi sinh bắt đầu quên - nhớ từ những mảnh vỡ hư vô và hiện hữu. Cứ thế, thơ Hoàng Vũ Thuật vẫn đang trên hành trình về phía da diết bản thể người. Với thơ, Hoàng Vũ Thuật mãi còn làm người nô lệ khuân vác chữ nghĩa đi trong hoàng hôn buồn bã, bình minh vui không phải chỉ cho mình mà chính là cho thi ca.

Hai tập thơ, một hành trình nghệ thuật chưa kết thúc, Hoàng Vũ Thuật đã vắt kiệt tâm hồn mình để đi và đến, để nhớ và quên, để yêu và giận, để  buồn và vui. Sau những câu thơ rướm máu là những giọt nghĩ đứt nối trong đêm không phải chỉ cho mình mà chính là cho những điều hằng cửu của cuộc sống và thi ca. Thế giới màu trong ngôi nhà cỏ của Hoàng Vũ Thuật lung linh mỗi sáng mà ở đó luôn có sự giao động giữa ánh sáng và bóng tối, giữa ngày và đêm, giữa hiện hữu và hư vô, giữa hiện thực và siêu thực, giữa thất vọng và hy vọng. Nhiều bài thơ hay, nhiều câu thơ tài hoa, nhiều cấu trúc nghệ thuật mới mẻ đã làm nên tính hiện đại trong thơ Hoàng Vũ Thuật, nhưng rất tiếc, trong bài viết ngắn này, chúng tôi chưa thể thao tác để giải mã nghệ thuật cấu trúc của từng bài thơ được. Thế giới tương hợp trong thơ Hoàng Vũ Thuật vẫn đang vẫy gọi sự đồng vọng của những độc giả đồng sáng tạo.

Vỹ Dạ, tháng 8 năm 2010

H.T.H

--------

•(1)     Nhà văn Việt Nam hiện đại, NXB Hội nhà văn, tr. 289

•(2)     Nguyễn Đức Tùng, Thơ đến từ đâu, NXB Lao động, 2009, tr. 436

•(3)     Nguyễn Đức Tùng, Sđd, tr. 428-429

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=270687

GHI CHÉP THÁNG MƯỜI MƯA BÃO
hoangvuthuat | 02 Nov, 2010, 22:50 | THƠ | (70 Reads)
 

H

Hoàng Vũ Thuật

ghi chép tháng mười mưa bão


những cánh tay chọc thủng gạch ngói

những chiếc nón vẫy mưa

những tiếng kêu đứt đoạn

những hốc mắt đói nhìn


mỏi mòn đêm tối

kiệt quệ rạng ngày

mê ngủ tin dự báo thời tiết

cửa lòng hồ đóng mở bấp bênh


mẹ thắp hương chờ

những đứa con không trở lại

những đứa con khát sữa gào lên khuya khoắt

sạp giường lạnh tanh

đôi vòng tay trơ rỗng

áo em Phạm Đức Diện ướt rồi khô

hành khách chồng chềnh chuyến xe thổ mộ


sách vở trộn bùn đất

rơm rạ trộn thây người


     năm nghìn ba trăm con lợn trại chăn nuôi

tung tẩy đôi tai nhìn tám nghìn đồng loài trôi ra biển

bảy trăm chú lợn con chào đời

loăng quăng run rẩy

đàn bê gọi chiều đi chưa về


đường tới động Thiên Đường gãy gập ngang lưng

mây tìm nơi trú ẩn

rừng cao su rạp theo gió cuốn điệp khúc bi ai

hai mươi vạn ngôi nhà nhô lưng rùa

lặn ngụp

nước ngự trị trong thung lũng chết

mênh mông Kiến Giang Thạch Hãn sông Gianh sông La

khóc vì thiếu nước


sao lá cứ hồn nhiên đắp dày nấm mồ

buốt dọc mé rừng

sao đá cứ ngả mặt chai lỳ bên thác

âm âm u u

sao lửa cứ đỏ vô tư sau rặng tre nhức nhói

sao cỏ cứ mọc xanh chót đỉnh U Bò


bao giờ

bao giờ

miền trung ơi


Đồng Hới, tháng10-2010

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=266270

CHIẾC GHẾ BỎ TRỐNG-CUỐNG RỐN
hoangvuthuat | 14 Aug, 2010, 23:28 | THƠ | (116 Reads)
 

Hoàng Vũ Thuật


            chiếc ghế bỏ trống

                                        Nhớ nhà viết kịch Phan Xuân Hải

          

                     tấm thảm mùa hè trải bên cát mặn

                     khoanh từng ô

                     anh thường tới đây cạnh con lăn xi măng trườn ra biển

                     trong tiếng rú tăng tốc bụi mù chở theo đủ loại

                     nhọc nhằn

                     đôi mắt đen láy sau cốc rượu vang


            
         vắng người năm trước

                     đàn chim bay qua rớt xuống tiếng kêu thảng thốt

                     giữa những gương mặt huyên náo

                     lá dương bắn ngàn mũi tên về phía anh ngồi

                     đã trống một chiếc ghế


           
          thế gian này sẽ còn trống nhiều chiếc ghế

                     lại thừa hàng trăm chiếc ghế khác

                     sóng cứ ầm ào cuốn mãi lên bờ

                     lắm thứ người ta không dùng nữa

                     anh lượm và đóng gói

                     hy vọng sẽ được việc


           
          rác rưởi sóng sánh vô số kỷ niệm

                     ở đó anh đọc được bao trang sách

                     tục tĩu và thánh thiện đắm say và chán chường

                     như cốc rượu vang đen láy

                     trôi xuống cổ họng


            
         rồi nắng tắt 

            
         nặng trĩu đêm dày

                     sóng bận rộn cuộc tình muôn thuở

                     ngôi sao vụt sáng nỗi thèm khát

                     anh nghe cuộc đời cựa quậy

                     chỗ chiếc ghế bỏ trống

                     Biển Nhật Lệ, 16 / 7 / 2010


                   cuống rốn

                                     Tặng Nhà thơ -Hoạ sĩ Văn Thao

                    cuống rốn khô sắp rụng

                    anh thu mình ốc đảo


                   
ngày ngày mặt trời ló mắt sương

                    hoảng hốt nhìn xuống cánh rừng

                    cây mọc lông dọc suối mơ

                    hoa tua tua gai nhọn

                    bùng cháy những đốm lửa quả chín khuya khoắt

                    lá chùng giọt đàn nước mắt


                   
đong đếm đong đếm đong đếm

                    chút khí thở nhặt nơi ngả đường dốc đứng

                    gia sản duy nhất cuối cùng

                    nửa tươi nửa héo nửa đỏ nửa đen

                    nửa sống nửa chết


                   
chó vẫn sủa vang phía bên kia trời

                    làm rách trang sách trên tay

                    dai dẳng hơn tiếng rít thuốc lào đơn chiếc

                    khói trắng dã gương mặt thế hệ dối lừa

                    họ không là họ


                   
bước chân gõ cầu thang

                    cất lên

                    nhịp lẻ

                    anh biết anh đang tồn tại

                    giữa ống tre ống trúc bức sạp gỗ cái tủ chè róc rách nước đổ

                    quang quác ba chú ngỗng tìm về sau ngày rong chơi

                    đàn gà núi chen nhau vào chuồng tìm chỗ ngủ


                   
một con chim nữa trong chiếc lồng bỏ quên

                    bên những chiếc lồng rụng rốn

                Kỳ Sơn Trại, 9 / 8 / 2010

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=248661

VẬN MỆNH THƠ NHƯ CON NGƯỜI
hoangvuthuat | 23 Jun, 2010, 14:26 | THƠ | (113 Reads)
 

Hoàng Vũ Thuật


          
VẬN MỆNH THƠ NHƯ CON NGƯỜI


     
Giai thoại về Đệ nhất Tổ phái Trúc Lâm, Trần Nhân Tông (1258-1308) giảng thiền, trả lời và giải thích cho các môn đệ Phật, Pháp, Tăng đã được ghi lại trong sách Phật. Nhà thơ Bằng Việt mượn lời Phật viết:

              Bảy trăm năm sau, tôi hành hương lên Yên Tử

              Đêm- nằm mơ thấy Phật

              Nhớ lại chuyện xưa bèn hỏi: "Bạch thầy, việc đời thế nào là đúng?"

              Người ngậm ngùi: "Chấp theo lối cũ là không đúng!"

              Lại hỏi: "Thế nào là hạnh phúc trần ai?"

              Người bật cười to: "Chấp theo lối cũ là không đúng!"

              Hỏi tiếp: "Vậy thế nào là thơ?"

              Người lại phủi tay: "Chấp theo lối cũ là không đúng!"

                                                    ( Đệ nhất Tổ phái Trúc Lâm giảng thiền )

       Tôi không bàn chuyện phận đời, phận người trong bài thơ này, dù ý tưởng ấy xuyên suốt, bao trùm toàn bài. Tôi muốn nói đến phận thơ mà Bằng Việt gửi gắm: Chấp theo lối cũ là không đúng.

       Số phận thơ Việt Nam chúng ta quá thăng trầm. Thơ luôn đi trên con đường đầy chông gai thử thách. Các thế hệ nhà thơ luôn tự đặt câu hỏi, viết như thế nào để sinh mệnh bài thơ đích thực, nghĩa là nó sống cho chính nó. Đứa con tinh thần của nhà thơ ra đời sẽ không bị chết yểu.

       Căn bệnh không rõ nguyên nhân đã thành sức mạnh bao trùm lên cả người đọc lẫn nhà biên tập, lâu ngày như một món ăn quen thuộc nhàm chán.

       Điều kì diệu là, bảy trăm năm trước một vị vua anh minh, thông tuệ bậc nhất triều Trần, hai lần lãnh đạo quân và dân ta đánh thắng đế quốc Nguyên-Mông, rời ngai vàng, đi tu, luôn ý thức mọi việc trên đời không thể chấp theo lối cũ. Nhân tố sáng tạo bao giờ cũng mang đến cho người ta một thế giới mới mẻ, tươi sáng. Thơ ca nghệ thuật không thể nằm ngoài chân lý ấy.Thế nhưng sau bao năm đổi mới, nền thơ Việt dường như vẫn quằn quã trong cái ngôi làng lặng yên. Chúng ta không thể đổ lỗi hết cho chiến tranh, không thể đổ lỗi vì thời kì quá độ, mà phải tự nhận ra chúng ta tự trói lấy chúng ta, bảo thủ, tự bằng lòng thoả mãn với những gì có được.

        Các chuẩn tắc ngôn ngữ tiếng Việt và chuẩn tắc thơ ca bấy lâu nó đã mặc định trong tiềm thức người viết. Sự làm mới và thay đổi nó không phải bằng bắt chước về mặt hình thức mà phải từ nhận thức. Lịch sử xã hội và lịch sử văn học nước ta trong một thời gian dài đã sinh ra một thứ khuôn mẫu cả cho xã hội, cả cho thơ ca. Thơ tô son, làm đẹp một cách khiên cưỡng với những ngôn từ rỗng sáo đã như thứ hàng quen dùng, thứ áo quen mặc, nghĩa là cứ theo lối cũ mà đi. Thay đổi nó ư? Đâu dễ dàng. Việc nhận thức lại như Bằng Việt đã khó, huống gì bằng việc viết bài thơ ra trên giấy trắng mực đen.

   

        Khlebnikop từng tuyên bố, một chữ in sai đôi khi là một nghệ sĩ tài danh. Do thiếu hiểu biết, những kiệt tác nhân loại bị đập phá tay, chân làm cho đời sau không thể phục chế những phần mất đi của tác phẩm. Các nhà điêu khắc thời nay đã chăm chú điều ấy, sản sinh ra những tác phẩm không hoàn chỉnh, từ đó một thứ đề dụ nghệ thuật ra đời.

        Làm thế nào buông lỏng các chuẩn tắc thơ, nghĩa là, tự giải phóng mình thoát khỏi những ràng buộc vô hình, như một sức mạnh ngự trị bấy lâu. Biên độ để tách bài thơ thoát khỏi chính nó là vô cùng. Trên vai ngôn ngữ, nhà thơ có thể nhân danh nhiều khuynh hướng khác nhau, nhân danh một khác biệt, một trật tự mới cho thơ ca.

        Có thể có người mệt mỏi khi đọc những câu thơ sau đây của Trần Tuấn, một nhà thơ trẻ, sinh năm 1967, trong Ma thuật ngón(1):

                            kiếp trước của lửa hát về kiếp trước của tàn tro

                            lửa của tàn tro hát về tàn tro của lửa

                            phải mất đi bao nhiêu ngón

                            phải thêm bao nhiêu ngón

                            mới đủ một bàn tay

         Nhưng tôi yêu nó, nhìn thấy phía sau ngôn từ kia một thông điệp, phải tìm cách giải mã cho bằng được. Quả thực cái giá tàn tro lửa phải đổi, phải trả trong cuộc mưu sinh này quá đau thương. Bao nhiêu ngón tay phải mất đi, bao nhiêu ngón tay phải thêm vào mới đủ một bàn tay. Trần Tuấn không vin vào sự thật, không vin vào hiện thực một cách thô thiển, anh thả lỏng cảm xúc của mình như cái bóng siêu hình đi theo trường liên tưởng nhiều chiều. Người tiếp nhận thơ anh được tự do lựa chọn, tuỳ thuộc tâm trạng của mình. Cái ranh giới giữa thơ và hiện thực đời sống đã biến mất. Bài thơ trở thành nhật kí của lữ trình cảm xúc, chứ không phải là nhật kí đời sống mà bấy lâu thơ ca miêu tả thường làm. Không phải lúc nào nhà thơ cũng nhân danh hiện thực một cách cứng nhắc. Jakobson rất hóm hỉnh khi khẳng định: " thơ ca cũng là một sự dối trá, và nếu nhà thơ không sẵn sàng nói dối - nói dối từ cái đầu tiên mà không ngại ngùng, thì anh ta chẳng đáng gì cả "(2).

          Chớ coi nhẹ những hiện tượng không bình thường trong thơ ca. Sự tương phản, dị biệt, phản biện nhiều khi làm mầm móng cho cái mới hình thành. Nhận thức thuộc quyền của mỗi người, nhưng nhận thức tới lúc nào đó sẽ gặp nhau. Một bức tranh, một bản nhạc khi ra đời thông thường phải lãnh đủ mọi thứ nghiệt ngã. Nhưng giá trị đích thực của nó bao giờ cũng là nơi gặp gỡ của số đông.

       Làm sao mỗi nhà thơ trở thành một vương quốc trong việc sử dụng ngôn ngữ. Ngôn ngữ trong tay nhà thơ trở nên ma thuật, có thể dẫn dụ độc giả đến những bến bờ lạ của cảm xúc, tạo ra một thế giới tinh thần mới mẻ. Muốn vậy, tôn trọng tự do sáng tạo chưa đủ, mà phải tìm đất cho sản phẩm của họ được công bố. Vì sao trong nước ta hình hành các nhóm thơ Mở miệng, Ngựa Trời, Thơ xuất bản bằng giấy vụn, Thơ photocopi. Tại vì sản phẩm của họ không được các tờ báo chính thống dùng, cho rằng thơ chữ nghĩa rối rắm, thơ bí hiểm, thơ ngoa ngôn. Tôi đã đọc ít nhiều của họ, bên cạnh cái được cũng có cái chưa được. Nhưng tôi khẳng định rằng, đó là một việc làm nghiêm túc, khi không có điều kiện in ấn xuất bản. Và, tên tuổi các nhà thơ ấy vẫn được neo vào độc giả trong và ngoài nước, như các nhà thơ khác.

        Vận mệnh thơ như vận mệnh con người. Từ chối tự do sáng tạo như từ chối một con người. Còn gì đau đớn hơn khi tác phẩm nghệ thuật của họ bị chối bỏ? Tất nhiên thơ ca vốn không dung nạp sản phẩm trá hình, nó không phải là nó.

         Ít nhất đã ba lần tôi gọi điện trực tiếp cho Tổng biên tập Báo Văn Nghệ, cùng trao đổi làm sao nâng cao hơn về chất lượng thơ trên báo. Bạn đọc trong và ngoài nước đang đọc Báo Văn Nghệ với niềm tin xem đấy là gương mặt văn học nước nhà. Thơ trên báo nhiều số chưa làm được điều đó, khi người biên tập chọn những sản phẩm không xứng đáng, những sản phẩm dùng làm minh hoạ gượng ép. Mọi hình thức thơ phải được tôn trọng, mọi đề tài phải được nâng niu, nhưng nhất quyết phải là thơ hay. Sự tiếp nhận của bạn đọc cho dù chưa quen, thậm chí không thích, nhưng lâu dần sẽ tìm được đồng cảm, nếu bài thơ có giá trị. Chúng ta đều biết mọi cuộc cách tân thơ ca không dễ dàng gì. Nếu các báo chí thời Thơ Mới đều tẩy chay thì phong trào Thơ Mới thật sự khó ra đời.

       Ngôn ngữ thơ vốn đa dạng, muôn hình vạn trạng. Trong tay nhà thơ có thể làm tăng thêm hiệu lực ngữ nghĩa, tăng thêm sự biệt lệ, làm phong phú hình thức câu thơ. Vần luật xưa nay như một công cụ bất biến của bài thơ. Nhưng vần luật cũng tồn tại như một hệ thống nằm ngoài ngôn ngữ ở những bài thơ không theo thể thức truyền thống. Các nhà biên tập phần thì e ngại độc giả chưa hợp khẩu vị, phần thì bị trăm thứ khác chi phối. Độc giả bây giờ khác trước rất nhiều, bởi trình độ và khả năng thưởng thức ngày càng cao, khi mà các kênh truyền thông như cơn lốc tràn vào đời sống.

        Sự sinh lợi của thơ ca luôn ở từ hai phía, người làm ra nó và người thưởng thức. Để một nền thơ phát triển, đất đai cho nó phải được mở rộng, dung nạp nhiều thể loại, xu hướng và khuynh hướng. Chúng ta không thể xem nhẹ hoặc khước từ mọi sự thể nghiệm. Công việc nghiên cứu thơ ca phải như công việc nghiên cứu khoa học vậy, phải chấp nhận cách thức và thủ pháp nghệ thuật. Thơ ca trong một nghĩa nào đó, đồng nhất với tôn giáo, thế giới thần linh của con người. Thơ ca có sức mạnh trực tiếp, đồng thời có sức mạnh làm mê dụ tinh thần con người, nó là tiếng đàn vô âm không phải lúc nào cũng dễ dàng nghe thấy.

        Thơ Việt Nam ngày nay đã khác trước rất nhiều, không phải lúc nào cũng đối ẩm, có khi va đập như sóng, lại có khi như đá tảng trơ ra cùng mưa gió bão bùng.

        Thơ đương đại Việt Nam sẽ già đi nếu không có những Trần Tuấn, Vi Thùy Linh, Văn Cầm Hải, Lê Vĩnh Tài, Đinh Thị Như Thuý, Nguyễn Hữu Hồng Minh, Ly Hoàng Ly...Họ ra đời trong sự bầm dập, không lúc nào được suôn sẻ. Nhưng các nhà thơ trẻ ấy đã mang được linh hồn Việt Nam thời nay, đã mở rộng đường biên thi ca ra với thế giới. Các nhà thơ trẻ không chỉ mang bức thông điệp cho thế hệ, mà còn thể hiện nhu cầu thời đại của dân tộc. Thơ ca phải thay đổi, chấp theo lối cũ là không đúng.

                                                                                                                                      Đồng Hới, 8 / 5 / 2010

                                                                                                                                                                                
HVT

 

________

 

(1) Thi hoc và ngữ học ( Lý luận văn học phương Tây hiện đai), NXB Văn học, 2008.

(2) Tập thơ, NXB Hội Nhà văn, 2008. Giải thưởng Thơ Bách Việt lần thứ Nhất.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=238423

1 2 3 4 5 6  Sau»