Sign up
CÓ MỘT ĐƯỜNG THƠ
hoangvuthuat | 16 Apr, 2012, 11:57 | PHÊ BÌNH | (28 Reads)

LỜI THƯA:

PGS-TS NGUYỄN THÁI HÒA TỪ HÀ NỘI VỪA GỬI CHO TÔI BÀI VIẾT NÀY. GỌI ĐIỆN THOẠI ÔNG BẢO TÔI ĐƯA LÊN TRANG NHÀ CHO VUI. XIN GỬI BẠN ĐỌC THAM KHẢO.

HOÀNG VŨ THUẬT 

 

Có một đường thơ mang tên

Hoàng Vũ Thuật

 

                                                                          PGS-TS Nguyễn Thái Hòa

Lòng còng…

Lòng còng…

Gõ vào đêm vội vã

Tiếng cuộc đời trôi dạt trên sông

Qua những tháng năm cơ cực

Tiếng mõ gọi bao xóm làng thao thức

Mẹ ơi!

            (Tiếng gõ chài)

Từng có lúc tiếng gõ chài trong thơ Hoàng làm tôi trăn trở; không vì tiếng gõ khi gần khi xa vang lên trong tịch mịch đêm trường, mà vì tiếng kêu thảng thốt “Mẹ ơi!” day dứt trong thơ anh. Hình ảnh người mẹ gắn với làng quê, gắn với những kỉ niệm tuổi thơ nhọc nhằn cơ cực, như một hoài niệm xa xôi hơn là một kí ức gần gũi!

Đọc thơ Hoàng tôi càng thấy thêm lạ! Mà lạ thật! Tuổi thơ của Hoàng chín nẫu trong miền Bình Trị Thiên khói lửa, trong chiến tranh hủy diệt của thực dân Pháp (phá sạch, đốt sạch và giết sạch). Đến khi trưởng thành lại gặp một cuộc chiến tranh hủy diệt thứ hai đến cả đất đá cũng thành tro bụi. Nhưng ấn tượng để lại trong tập thơ chọn lọc Cỏ mùa thu (NXB Văn học 1994) không phải là những hình tượng lửa khói, tiếng kêu thét căm thù vang tận trời xanh mà lại là những hình ảnh thật nhỏ bé, thật thân quen: Một con chim ri rí kiếm ăn trên bãi biển mênh mông vời vợi; một cụm hoa lông chông chạy nhảy trên trảng cát; một bông hoa xương rồng bé tí trên “bãi sa trường”( chữ của Nguyễn Tuân); một viên gạch vỡ nát hòa vào vũng nước đỏ như máu bên cạnh bức tường bị bom xé toạc làm đôi. Và giọng thơ Hoàng thì trầm mặc u buồn, vẻ ưu tư của những người sống sót sau trận giết chóc, nỗi buồn của một người nặng ưu tư.

Ngoài ra, ở những bài thơ khác còn có cái mới về hình ảnh, về từ ngữ. Nhưng hồi đó (hơn hai chục năm trước) tôi nghĩ Hoàng cũng làm thơ thời thượng chạy theo mốt mới, như những thơ thời thượng nhan nhản trên báo chí. Nhà thơ Chế Lan Viên từng viết, đại ý: Làm thơ cho lạ, cho mới thì có khó gì, nhưng lạ thế nào, mới thế nào mà đến được với người đọc thì đâu có dễ. Gần đây ( 2010) Hoàng gửi cho tôi hai tập thơ in liền trong một năm: Ngôi nhà cỏ (NXB Hội nhà văn) và Màu (NXB Lao động). Một nhà thơ tuổi ngoại lục tuần đã đạt mấy giải thưởng thơ bền bỉ làm thơ như một cái nghiệp (chứ không phải một nghề) làm tôi phải đọc lại những tập thơ của anh từ “Những bông hoa trên cát (1979), Thơ viết từ mùa hạ (1984), Gửi những ngọn sóng (1986). Thế giới bàn tay trái (1989), Đám mây lơ lửng (2000), Tháp nghiêng (2003), Ngôi nhà Cỏ Màu (2010) để hiểu thêm cái nghiệp của anh.

Rõ ràng có một đường thơ Hoàng Vũ Thuật và tôi đã lần theo con đường ấy.  Ban đầu đường khá rộng và dài với những hình tượng lan trải, với những nhịp điệu mềm mại bằng phẳng, nhưng càng về sau nhất là từ Đám mây lơ lửng trở đi thì bên cạnh đường đi thơ nở bung nhiều hình ảnh, nhiều ấn tượng. Con đường đó càng ngày càng thắt lại hẹp dần. Ngay tiêu đề của những bài thơ cũng đủ thấy: từ “ Những bông hoa trên cát”, chỉ còn lại là “hoa vỡ”; từ “Cỏ mùa thu” lớn rộng là thế chỉ còn lại “ngôi nhà cỏ”, và “cỏ”; từ nhiều màu sắc trong mắt anh nơi anh đi qua trong nước và nước ngoài, chỉ còn lại một tín hiệu duy nhất “Màu”, một thứ màu không tên, thậm chí chỉ còn màu đen “tôi quay sang trái/ đen và đen và đen/ tôi quay sang phải/ đen và đen và đen// tấm ra trải giường điệp điệp/ không màu// Còn tôi/ màu gì…/// (Màu)

Đừng vội quy chụp cho Hoàng cái nhìn bi quan, thậm chí “phản động”. Hoàng đã nói đúng như nhà bác học Issac Newton nói từ thế kỷ 17: vật thể vốn không màu, chỉ có màu nhờ ánh sáng. Và sau ông ấy, các nhà du hành vũ trụ thấy vũ trụ đen ngòm như mực và tĩnh lặng ghê người! Và cũng chẳng cần lý thuyết gì, ai chẳng thấy đêm đen ngòm chiếm nửa thời gian một ngày 24 tiếng. Và đêm tối lại là cái phút giao hoan của giới đực và giới cái tìm đến nhau để phát triển nòi giống của nhiều loài trên trái đất. Có lẽ là Hoàng không được Newton và các nhà sinh học gợi ý mà chính là thơ anh dẫn đường đến cái bản thể nguyên lai của thế giới! Vì vậy, anh có một đường thơ riêng, không giống ai.

Cho nên, phải tìm cách đọc thơ Hoàng. Phải tìm ra kiểu tư duy lạ và mới trong thơ Hoàng. Và cũng cần cảnh giác: không phải cái gì lạ cũng đều là mới và không phải cái gì mới cũng đều là lạ!

*

*            *

Tôi đã học nhiều cách để đọc thơ Hoàng:

a. Đọc theo con đường trực cảm, tiếp nhận ấn tượng nguyên bài, nguyên khối thì chỉ đọc được một số bài thơ của những tập thơ đầu. Càng về sau càng bí bét vì không hiểu được thơ anh đương nói gì.

b. Đọc theo lối tình cảm thì cũng thấy Hoàng giàu tính nhân văn, san sẻ cho cả những động vật, những thực vật li ti, tội nghiệp.

c. Đọc theo lối so sánh, (so sánh thơ Nguyễn Quyến, Lê Đạt, Vi Thùy Linh) cũng thấy được một số điều thú vị, nhưng lại không rõ nét đường thơ của Hoàng.

d. Đọc theo lối thi pháp cấu trúc mà Roman Jakobson danh tiếng đề xuất thì có thể gặt hái được mùa hoa trái trên tầng ý thức mà không thấy vẻ lung linh của một hồn thơ.

đ. Còn đọc theo lối quy chụp tư tưởng (tư tưởng chính trị, tư tưởng xã hội, tư tưởng triết lí) thì còn nguy hại hơn nữa cho Hoàng. Tìm mãi tư tưởng chính trị trong thơ cũng không thấy vì Hoàng chỉ làm nghệ thuật. Còn nếu muốn quy chụp thì các nhà thơ lớn cũng có khi không tránh khỏi vạ tầy đình nói gì đến Hoàng. Không rõ nét tư tưởng chính trị, nhưng thơ Hoàng có tư tưởng triết lí mà càng về sau hiện hình càng rõ: “… đàn kiến theo nhau vội vã/ sống và chết// nhẹ nhàng/ hạt bụi// hãy tin/ đàn kiến kia/ với bài ca diệu kì/ bài ca cuộc hành trình vòng quanh trái đất// vang lên không mệt mỏi/ những trái tim mang nỗi niềm/ loài kiến” (kiến).

 Kiến hay là thế giới loài người, hay là chính tác giả nhập thân? Cả ba đấy chứ! Cách nhìn thế giới trong thơ Hoàng là vậy. Vật này cũng là vật khác, loài này cũng đồng thời là loài khác, chủ thể đồng thời cũng là khách thể, khách thể cũng là chủ thể. Thơ Hoàng đã vượt quá xa quan niệm của các nhà biểu tượng chủ nghĩa (= tượng trưng chủ nghĩa) vượt xa biểu tượng siêu - cảm giác (supra - sentimentaliste) mà Charles Baudelaire (1821 – 1867) đề xướng và cũng vượt khỏi sự hỗn đồng của các ý niệm trăng – máu – hồn trong thơ Hàn Mặc Tử.

Vậy là từ những mối cảm thương cho những thân phận hèn yếu bé nhỏ trên trái đất này, sao mà mỏng manh (gần đây, trong thảm họa động đất, sóng thần và phóng xạ nguyên tử, nhiều người cũng than thân phận con người sao mà mỏng manh!) để cuối cùng có thể đến với triết lí. Chẳng phải Ăng – ghen từng nói: Tất cả đều vận động, chuyển hóa không ngừng, chỉ có một cái không thay đổi vận động, chính là quy luật vận động. Triết lí đấy thôi. Chẳng phải Hégel cũng đã nói: cái gì hợp lí thì tồn tại, cái gì tồn tại đều hợp lí. Triết lí cả thôi!

Hoàng không làm triết lí, không hề tư duy khoa học, trừu tượng như các nhà triết học, mà chỉ là tư duy biểu tượng trái ngược với tư duy triết lí theo con đường riêng của thơ mình. F.Chevalier viết: “Có lẽ tư duy biểu tượng vốn đối nghịch với tư duy khoa học, không vận hành theo lối rút gọn từ cái bội đến cái đơn, mà bằng lối bùng nổ từ cái đơn thành cái bội nhằm gây ra cảm nhận rõ rệt hơn trong một nhịp thứ hai, quả nhiên, sự thống nhất của cái bội ấy”. (Lời tựa – Từ điển biểu tượng văn hóa thế giới – NXB Đà Nẵng, 2002, tr.XVII)

Đúng vậy, từ một ấn tượng, một điểm nhìn về những sinh thể bé nhỏ, mở rộng đến thế giới con người, Hoàng đã cho nở bung ra bao nhiêu là đề tài, bao nhiêu là hình ảnh, trên lối đi càng ngày càng thu hẹp của mình. Từ ngữ thơ dung dị, quen thuộc nhưng chen chúc nhau, lấn át nhau, kết hợp bất quy tắc, trở thành những tín hiệu đa nghĩa (polysémique) và đa trị (polyvalent). Hoàng tư duy theo lối biểu tượng, rút gọn tối đa để mở rộng tối đa “những kí ức ngủ quên” ở tầng tiềm thức và đánh thức “những miền kí ức đã chết” ở cõi vô thức.

Hãy nghe anh nói về đêm, cái đêm mà anh gọi là “đêm Ngọc Thùy”, “cây đội trần nhà dựng vòm trời ẩn/ dưới vòm trời/ thập loại chúng sinh lang thang tìm lối sống …” và: “nếu sống lại sau khi đã chết/ trời cao thêm và đất rộng hơn/ những đôi chân mọc chéo trên cỏ ướt/ dan dỉu nở ngàn sao Ngọc Thùy// tạ từ bờ khuya/ tạ từ mắt nến/ anh chạm mặt vào đêm”. “Đêm Ngọc Thùy” ấy đủ cả không gian 3 chiều, như một số bài thơ khác trong tập Màu và Ngôi nhà cỏ: chiều cao, chiều dài và chiều rộng, đủ cả quá khứ, hiện tại và tương lai: “đá bao nhiêu đại đắp thành Hồ/ sông bao nhiêu kỷ thành sông Mã/ em bao nhiêu tuổi vỡ giọng/ thành cậu bé ngốc nghếch anh qua mấy kiếp người”. Qúa khứ thực ra chỉ dồn lại ở một tâm điểm duy nhất “anh qua mấy kiếp người”. Cái điểm đó có thể gọi là giao điểm của không gian và thời gian (spacio – temps). Thơ của Hoàng đã đạt đến mức đó, nhưng tiếc rằng anh đã vội quay về với hiện tại “chạm mặt vào đêm”, khiến loãng đi chiều sâu vô thức lơ lửng như “đám mây lơ lửng” không hình bóng, phiêu diêu bất định. Có điều thơ Hoàng đã gợi những kí ức ngủ quên giữa ý thức và vô thức, ở đó con người lẫn lộn trong trạng thái lơ lửng của thời gian, như mộng mị chiêm bao mà ta thường gặp. Một kiểu tư duy biểu tượng thơ!

Nói về tư duy biểu tượng thì không chỉ một mình Hoàng Vũ Thuật mà có ở hết thảy mọi nhà thơ có phong cách. Thế Lữ, Xuân Diệu, Huy Cận, Hàn Mặc Tử, Tố Hữu, Chế Lan Viên, Hoàng Cầm vv…có điều mức độ sử dụng đậm nhạt khác nhau, cách thức sử dụng cũng khác nhau. Bởi vì, biểu tượng thơ ca là một vấn đề phức tạp và con đường hình thành biểu tượng cũng rất khác nhau: Có những biểu tượng hình thành từ hình tượng cảm giác (ví dụ: Lời con hổ của Thế Lữ, Tiếng thu của Lưu Trọng Lư vv…) có biểu tượng từ siêu cảm giác (Nguyệt cầm của Xuân Diệu; Trăng của Hàn Mặc Tử) có biểu tượng từ những hình tượng gốc trong truyện cổ và ca dao (Trầu cau của Nguyễn Bính) lại có những biểu tượng thơ đi thẳng từ những biểu tượng văn hóa (Đất nước của Nguyễn Khoa Điềm) vv…Mức độ  nông sâu của biểu tượng cũng khác nhau: Có những biểu tượng chỉ ở mức độ tiềm thức, và có những biểu tượng chạm đến đáy của vô thức, bản năng gốc của giống loài: sự sinh thành, sự sống và cái chết, nỗi sợ hãi và hành động tự bảo vệ của một sinh thể vv…

Thơ của Hoàng càng về sau không chỉ dừng lại ở tầng tiềm thức, tức là ở lớp màng trung gian giữa ý thức và vô thức, những ký ức ngủ quên, lẫn lộn thực và hư, thực và ảo gần đến mức như Trang Tử ngày xưa, ngủ dậy không biết mình là bướm hay bướm là mình! Nhiều lần Hoàng cũng vậy, chẳng biết mình là ai, màu đó là màu gì, đèn đó là đèn gì, và rất nhiều “một ngày” tuy có cả ngày giờ tháng năm cụ thể mà chẳng có một thời gian nào là cụ thể. Nếu thơ đi đến chỗ siêu thực thì cũng do thơ của Hoàng dẫn đi chứ không do lý thuyết nào gợi ý, hay do ngẫu hứng bất chợt như một số người làm thơ theo mốt hậu hiện đại.

Từ “Cỏ mùa thu” (1994) khá đậm màu: “Một bông hồng trong vườn ai đó/ Như đỏ thêm phần đỏ tôi yêu” (Hoàng hôn trên thành phố), với nhiều “ Cây xanh, cây xanh” (Bài hát trái dâu da) đến “Ngôi nhà cỏ” thì dường như chỉ còn một thứ màu bất định của thời gian biến hóa vô cùng:

    “ Mắt sương liễu giọt mơ màng

Ngày kia lòng đá nát tan cùng hồ”

                       (liễu và đá)

Và cũng có những câu thơ rất thật thà trong biến thiên thường nhật:

“tại vì Nhật lệ mỗi ngày một hẹp

 cát trắng Bảo Ninh mỗi ngày một đen

 người mỗi ngày một lạ

 nên mỗi ngày ta lại thấy buồn thêm”

 

Phải chăng từ những nỗi buồn mênh mang trong thơ, Hoàng đã tìm thấy biểu tượng mới trong bài “Nghiệm”: “Khoảng cách ngày và đêm/ đủ nhận biết vũ trụ// khoảng cách tối và sáng/ đủ nhận biết nhân gian// khoảng cách yêu và giận/ đủ nhận biết mình (Nghiệm). Thơ Hoàng giàu tình cảm đến mức dùng tình cảm làm thước đo con người. Chỗ mạnh của anh là ở đó và giới hạn của anh cũng chính là nơi đó. Triết lí trong thơ Hoàng đặc biệt sâu đậm ở hai tập thơ: Ngôi nhà cỏMàu, thấm đến từng câu từng chữ, thấm cả đến nơi không chữ, không câu, nhưng rồi luôn luôn quay về thực tại, một thực tại dấu mình trong những biểu tượng giàu tình cảm. Vì vậy, càng về sau thơ Hoàng bàng bạc một hoài niệm và viễn ảnh xa xôi, giữa hư và thực, giữa ý thức và tiềm thức, càng ngày lặn sâu vào vô thức, miền ký ức đã chết của giống loài.

 “ Người thơ phong vận như thơ ấy”(Hàn Mặc Tử).

Hoàng đã vạch một đường thơ riêng cho mình từ sự cảm thương thân phận  mỏng manh của những sinh thể trước những biến cố cho đến mọi hiện tượng thoáng hiện, thoáng biến, như một hư ảnh, sắc sắc không không, và cái còn lại là tình cảm của con người. Hoàng đã đi từ cái hình tượng cụ thể tới biểu tượng, và ở hai tập thơ sau này hầu như chỉ còn tư duy biểu tượng. Đường thơ hẹp dần để cho không gian ảo ảnh bung ra, lan ra mãi. Cái logic nghệ thuật của Hoàng quả đúng như vậy và cách đọc thơ Hoàng cũng nên như vậy!

*

*        *

Vì vậy, đọc thơ Hoàng phải đọc chậm, rất chậm để ý hội sau đó là tâm truyền, bởi anh đã dấn sâu vào con đường biểu tượng. Anh chưa cực đoan đến mức phá vỡ cái khuôn của từ phápchương pháp (quan hệ giữa từ với từ, giữa câu với câu) như một số nhà thơ hải ngoại đã phá vỡ văn bản, để cho một biểu tượng đi tìm chủ đề lang thang đâu đó trong miền vô thức, khiến cho thơ không còn là một văn bản duy nhất mà có nhiều văn bản trong một văn bản, thậm chí nhiều tứ thơ có trong một tứ thơ như một số bài thơ của Trần Nghi Hoàng, Đỗ Kh., Khải Minh… Với những nhà thơ mới và lạ này có khi ta phải đọc theo lối xuyên văn bản mới hiểu được một vài ý, một vài câu. Hoàng không theo họ, không cần tạo bát quái trận đồ để làm mệt độc giả.

Hoàng cô đơn và cô đơn một cách thành thực, chân tình. Đường thơ này hầu như chỉ một mình anh vạch ra cho anh. Khi mà người khác vui hoặc cố vui thì anh hát điệu buồn, khi người khác thích hình tượng hoành tráng thì Hoàng lại chọn những hình ảnh bé tí, khi mọi người thích màu sắc lòe loẹt, chói chang thì Hoàng lại chỉ có trắng hoặc đen hoặc không màu…

Cách nhìn sự vật và cách nghĩ của anh chẳng thể giống ai, chẳng giãi bày được với ai, trừ ra với thơ. Thế mà đường thơ anh lại càng ngày càng thu hẹp, rút ngắn như người cố trèo lên đỉnh núi mang hành trang biểu tượng của riêng mình. Người ta khi lên đến đỉnh cao nhất chỗ đứng càng hẹp, thì chân trời lại càng lùi xa mênh mông. Đó chính là cảm giác cô đơn chân thật không gượng gạo của Hoàng, con người “độc hành kì đạo”:

Chỉ mình tôi lúc này / Nỗi buồn sâu hơn biển

Ngàn con sóng khỏa đầy/ Không thể nào lấp kín

(Chỉ mình tôi)

Tôi không muốn nói rằng anh đã lên đến đỉnh cao của thơ ca, nhưng thực sự là người đã mở đường thơ mới in đậm dấu chân người lữ hành từ cõi hữu thức đến miền vô thức, ít bị “phơi nhiễm” vì ai.

Rõ ràng đường thơ của Hoàng là một nghiệp thơ chỉ biết trông cậy vào mình, và nó đi thẳng vào thế kỉ 21, khi con người vừa tin ở sức mạnh của mình vừa nhận ra sự yếu ớt mỏng manh của mình. Đường thơ ấy báo hiệu một kiểu tư duy thơ riêng, không màu sắc mà vẫn lộng lẫy, không đứng yên mà vận động không ngừng, phù hợp với tư duy của con người trong thế kỉ mới.

                                                                                    Hà Nội, 3/2012

                                                                                      NTH

___________

Xin đọc thêm:

-         Lời giới thiệu của Vũ Quần Phương trong CỎ MÙA THU, NXB Văn Học-1994;

-         Lời giới thiệu của Hoàng Thụy Anh trong MÀU, NXB Lao Động-2010;

-         THƠ ĐẾN TỪ ĐÂU, phỏng vấn của Nguyễn Đức Tùng, NXB Lao Động-2009.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=359359

THẦN TÌNH ÁI-KHI KHÔNG TÔI-CON CHỒN NGƯỜI
hoangvuthuat | 15 Apr, 2012, 08:36 | PHÊ BÌNH | (35 Reads)

HoàngVũ Thuật 

 

 

Thần Tình Ái

 

                                                Nhân xem Bi ca của BOURGUER

 

khỏa thân

tấm chăn bầu trời không mái che

nàng đi guốc quá khứ bằng đôi cánh

nàng chạy với đôi tay

 

Thần Tình Ái có cặp môi đắng

trái tim gió

mạch vành tỏa mùi thơm cổ

 

kẻ ương bướng hái quả chín

vườn

 

bao giờ cũng thế

quả chín gọi mời

một lần

hai lần

rồi ba

 

mặt trời cong cớn

ròng ròng đỏ

 

hàng cây chết

mùa mưa đang về

hu hu hu

mưa thách đố từng cơn

từng cơn bản nhạc bất lực

le lói sáng

đêm

 

 

Khoa Tim Mạch - Bệnh viện Trung Ương Huế, 5.4.2012

 

 

 

khi không tôi

 

 

khi không gặp

có nghĩa tôi vẫn nói

bằng lá cây xào xạc

bằng tiếng côn trùng rả rích

tia nắng sớm trong

lạnh

 

bạn bắt tay tôi

trong gió thổi qua khe cửa chật

cọng rơm vàng trên đồng làng dưới chân bạn

 

tôi thở cùng bạn sau gánh nặng cuộc đời

trao

chúng ta bước những bước chân trâu

để lại dấu cát mỗi tối

mùi thum thủm mà không thể thiếu

 

bạn gối lên người tôi

chiếc gối mưa

quên dưới gốc đa

chập choạng đi

về

 

bạn hỏi mùa tới

câu trả lời ấy

là hạt thóc nặng

mang vác khi cơn đói đang kề

 

tôi và bạn cùng cười ha hả

mùa năm sau gặt hái lên cân

 

Mưa Huế không dài,5/4/2012

 

 

  

con chồn người            

 

hãy chôn mi xuống đấy bởi mi

là một con chồn

chẳng thể khác

một con chồn biết khóc vờ và dấu dòng lệ

trong hóc cát ẩm

 

chưa bao giờ thấy mi làm người

biết xấu hổ

biết ăn năn và biết

kẻ lừa

lịch sử lấp mi thật sâu

như lấp đi sự bạo tàn

 

qua rồi những trận bom loạn lạc

cơn hồng thủy

lộ diện

mi không che được thân phận

đớn hèn

và cuồng tín

 

trong những nhát xẻng

mi cựa quậy đến bụi mù

nhưng cái bóng mi ai chẳng thấy

tiếng con chim và chú gà lôi

dưới cánh mi mỏi

chết

 

hãy đưa tay thật đều

lấp kín và chặt

mi

con chồn người

đầu tiên thế kỷ

 

 

Đồng Hới, chiều bạn bè, 11/4/2012

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=359219

GIỌT MÁU-TRÀ ĐẠO-CHIM CUỐC CUỐC
hoangvuthuat | 14 Apr, 2012, 11:25 | PHÊ BÌNH | (30 Reads)

Hoàng Vũ Thuật

 

giọt máu

              Ngày mặt trời lạ đỏ như máu

di chuyển trong vũ trụ giọt máu

mặt trời thứ nhất

ánh sáng hơn mọi ánh sáng

tình yêu nở bung

thiên hà

mới

 

chiều rồi đêm

 

rạn vỡ từng mảnh

từng mảnh nhỏ

hy vọng sống trong thớ đất

những giun dế và đàn sẻ nhỏ tròn hạt mít

rừng cây

mọc

xanh chóp núi

cao nhọn

 

nước mắt

dòng suối ra đời

sông của muôn loài

ngờm ngợp bể

ngờm ngợp những trái chín

nơi bắt đầu

cũng là kết

 

đỏ

cho đến khi tắt

lại đỏ

những ban mai

những buổi chiều vời vợi

một giọt máu con người

sáng

 

15/3/2012               

 

 

trà đạo

 

không thể khuấy lên những ngón

ấm

đặc

đậm

nó không chịu sự chỉ huy của Thần Tình Ái

ngón tay trơ

đá tảng

 

anh không có cảm giác ngày xưa

ta ngồi bên sông

chảy

ta

cây lặng im

bóng dưới nước

một màu cây

 

về đâu

dòng sông ngang qua đời

ta

không bọt

về đâu những con sóng vỗ chân cầu

 

đừng nói nữa

chiếc hộp trà đêm đêm

đối diện

giấu đi

thi thể ngàn năm

 

trôi

sóng truyền kiếp

chiều nay

dạt phía chân cầu

 

 

Viết ở Bệnh viện Trung Ương Huế, 23.3.2012

 

 

 

chim cuốc cuốc

 

chim cuốc gọi trên mái nhà

Khoa Nhi

Nhật - Việt

lạc cánh bay

 

gọi

gọi

gọi

đêm không đáy

người không đáy

 

vũ trụ người dày đặc

đan kín hành lang

 

nằm như đứng

đứng như ngồi

không chốn gửi thân

 

chim ơi

 

 

4.4.2012

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=359112

BỨC TƯỜNG KỶ NIỆM CHIẾN TRANH VIỆT NAM Ở WASHINGTON-HỌ ĐI CHO ĐẾN NGHÌN SAU-VĂN BẢN THI THỂ
hoangvuthuat | 17 Mar, 2012, 16:11 | PHÊ BÌNH | (36 Reads)

Hoàng Vũ Thuật

 

 

 

              bức tường kỷ niệm

       chiến tranh Việt Nam ở washington

 

 

              bức tường hình chữ V khoét vào đất

         vô số dòng tên lạnh

         chôn cùng màu đá đen

         nước mắt người mẹ lần tìm con

         không đủ sáng

         nước mắt người vợ lần tìm chồng

         không đủ ấm

 

         tôi chợt nhớ những chiếc hầm chữ V

         đêm đêm ở quê nhà

         chôn nụ cười trẻ thơ

         mẹ ngóng con sau lỗ thông hơi mờ mịt

         vợ ngóng chồng qua cửa âm u

         đất rùng mình

         sau loạt bom hoang dại

 

 

              Washington, 27/2/2012

 

 

 

 

              họ đi cho đến nghìn sau

 

 

              thành phố không tuổi

         nàng báu vật bước ra từ ngôi nhà cổ

         hiện thân miền đất khác

         múi giờ khác

         nhịp điệu khác

 

         nàng hát  

         đây thiên đường tình yêu những người hành khất

         bên gã đàn ông da trắng cầm đàn

         nàng đi

         dấu men nâu bừng thức thềm gạch lát

 

         phiên chợ đêm ven sông

         chỉ hai người

         bày bán những chiếc túi thổ cẩm

         con rồng đất phương đông

         cây đèn gió

 

         hết con đường này đã là

         trăm năm

         ngược về phía cầu Chùa

         sẽ có một con đường cong nữa

         rồi gặp một con đường nối con đường ấy

 

         họ đi cho đến nghìn sau

 

 

              Cali, 30/2/2011

 

 

 

              văn bản thi thể

 

 

              cuốn sách cuối cùng thuộc về em

         dòng chữ dấu chấm chú giải đến và đi

         nghiêm cấm mọi thay đổi

         vẽ lại cuộc lữ trình

         xáo trộn chiếc ghế mây ngồi ngóng biển

         lịch sử diễn ngôn màu sắc mùi vị

 

         trong phiên bản ngày tháng năm ta thuộc về cuốn sách

         ta uống cạn chai nước thánh ăn chiếc bánh

         hình đồng tiền dát vàng

         quả cam từ cánh rừng già

         rất ngọt

         vì

         đất rất đắng

 

         cuốn sách cuối cùng thuộc về em

 

         vội vã vừa ngủ vừa thức sau cuộc chiến thân xác

                                                               đời người

         mệt mỏi bất ngờ lao tới đỉnh dốc

         câu thơ cũng vội vã bất ngờ

         lang thang mộng du

         mùa dục

 

         ta thuộc về cuốn sách

         cuốn sách thuộc về em cho tới lúc ta mãn hạn

         trước cánh cửa thiên đường vô biên

         ngủ như giấc mơ

         ngủ là sự sống hằng cửu

         văn bản thi thể

 

 

              California, 30/2/2012                             

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=354629

MẶT TRỜI ANH ĐÀO-CHÚ SÓC NHỎ CỦA TÔI-JANET
hoangvuthuat | 15 Mar, 2012, 21:15 | PHÊ BÌNH | (101 Reads)

Hoàng Vũ Thuật 

 

 

                   mặt trời anh đào

 

 

                   em gái trao cốc vang giữa lưng chừng trời

             đen như hố đen vũ trụ

             từng ngụm mây nóng hổi

 

             em bỏ lại ngôi nhà không khóa

             bên những ngôi nhà biến mất trong cổ họng sóng thần

             im lặng bước đi

 

             cách gang tay

             sau cơn địa chấn

             mặt trời anh đào nở trên vầng trán

 

 

                Viết trên chuyến bay Sài gòn-Tokio, 24/2/2012

 

 

                   chú sóc nhỏ của tôi

 

                   đây đảo Tự Do đâu phải rừng dày

             cây lưa thưa

             cây cũng không ra lá

             tuyết tan chiều qua

 

             trú nơi nào

             hỡi sóc nhỏ

 

             cái đuôi mày xinh quá

             chiếc chổi tơ mịn màng

             quất nóng lên ngực tao

 

             bộ lông nâu óng mượt

             đôi mắt tròn hạt dẻ

             mày hay là cô bé

 

             có mày tao ấm lên

 

             có mày tao tin

             thế giới này thánh thiện

             sẽ bớt đi phần ác trong mỗi con người

             trong mỗi con người

             sẽ bớt đi

             xấu xí

 

             tao vẫn còn miếng bánh

             không tiện vứt xuống đường

             ăn cùng tao

             sóc nhé

 

             có mày tao ấm lên

 

 

                Đảo Liberty-New York, 25/2/2012

                  

 

 

                   janet

 

                   chị đi tìm tự do trên đất tự do như tìm báu vật(*)

                  

             nắng phủ túp lều khô đám người ngang qua mỗi ngày rậm rịch tiếng con chim trốn tuyết thỏi bánh mỳ từ thiện nuôi chị mười tám năm dai dẳng trước tòa Nhà Trắng

 

             sao không hốt chị cùng túp lều tơi tã kia sao không tống khứ chị ra khỏi vùng cần tĩnh lặng sao không bố thí nơi chung cư dành cho người thu nhập thấp

 

             chị lượm hết những chiếc lá cuối mùa những nụ cười bỏ quên sau hàng cây sáng sớm những nụ hôn tươi rói và căng lên dòng chữ tự do và công bằng chiến tranh hay tự sát

 

             một chiếc lá Việt rớt xuống lòng bàn tay chị

 

 

      Washington, 26/2/2012

 

_____

(*) Đã hơn mười tám năm, Janet-một công dân Mỹ

dựng lều ngay trước tòa Nhà Trắng để  phản đối chiến tranh,

chất độc da cam, đòi hòa bình và tự do cho con người.

 

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=354400

THẾ À-ĐÊM VÀ NHỮNG NGỌN ĐÈN DẦU-BÊN TƯỢNG LINGA
hoangvuthuat | 11 Mar, 2012, 20:43 | PHÊ BÌNH | (32 Reads)

Hoàng Vũ Thuật

 

 

                             thế à

                       

 

 

                             quá nhiều hạt không bao giờ thành cây

                   quá nhiều người lùn chẳng thể cao lên được

                   quá nhiều tin dữ chuyện cười ra nước mắt

                   quá nhiều lá thư trốn địa chỉ

                   quá nhiều khói đen từ miệng lưỡi bay ra

                   quá nhiều trang sách thiếu chữ trong cuốn sách

                   quá nhiều bụi rác ở công viên

                   quá nhiều chuột trên sàn nhà hát

                   quá nhiều rắn nơi vườn hoa

 

                   thế à

 

                   chúng ta đã sống nhiều ngày nhiều năm

                                                               nhiều đời như vậy

                   mới biết trong vũ trụ có hai vũ trụ

                   mỗi tinh cầu có hai tinh cầu

                   mỗi bầu trời có hai bầu trời

                   mỗi cánh đồng có hai cánh đồng

                   mỗi ngôi nhà có hai ngôi nhà

                   mỗi con đường có hai con đường

                   mỗi con người có hai con người

                   mỗi trái tim có hai trái tim

 

                   thế à

 

                              28/11/2011

                       

 

                             đêm và những ngọn đèn dầu

 

                                                                                                     Gửi H

 

                             những ngọn đèn dầu đom đóm nhỏ xíu

                   dọc bờ sông Hoài

                   đủ soi nửa gương mặt mất ngủ

                   nửa kia

                   thao thức đợi ngày

 

                   que hương điểm chút sáng sau cùng

                   dật dờ

                   đôi bóng

                   cúi đầu dưới vòm cong chùa Cầu

 

                   nước nhiều quá vừa bơi vừa thở

 

                   chân gập

                   rồi lại duỗi

                   trong thẳm sâu anh đọc hết đường đi ngôn từ

                   và những ghi chú bên lề

 

                   sẽ có một ngày ta quay về nơi đó

                                                        thắp ngọn dầu khuya

 

                   sen giấc hồ

                   thấm tận đáy ruột

 

 

                        Hội An, 5/12/2011

 

 

                   bên tượng linga

 

                                           Dâng lên Hoàng Hậu Paramecvari

 

                   trong tấm áo sương 

                   nàng là hoàng hậu vừa tấn phong

                                               của vương quốc tình yêu

                   đôi má quét lửa

 

                   sơn hà

                   sơn hà

                   sơn hà ơi

 

                   đàn ngựa chiến hí vang lao về trong đêm

                                                                    huyền sử

                   nghi lễ nước mắt

 

                   sung mãn những vằn gân nóng hổi

                   sản sinh

                   dưỡng nuôi nghìn thế hệ

 

                   cao trên cao

                   lởn vởn hồn oan thoát chạy trước cơn biến loạn

                   thánh tích linh thiêng đổ sụp bên đồi

 

                   ôi linga

                   ngạo nghễ máu dựng đứng giữa bầu trời

 

                            Phòng Trưng bày Văn hóa Chăm

                       Hội An, 6/12/2011

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=353749

NGỒI Ở ĐÂY NHỚ CHUYỆN 50 NĂM TRƯỚC
hoangvuthuat | 26 Dec, 2011, 10:56 | PHÊ BÌNH | (103 Reads)

        NHÂN KỶ NIỆM 50 NĂM THÀNH LẬP HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT QUẢNG BÌNH (1961-2011)

    VÀ TRAO GIẢI THƯỞNG VĂN HỌC NGHỆ THUẬT LƯU TRỌNG LƯ LẦN THỨ TƯ (2006-2011)

__________________________________

Hoàng Vũ Thuật

 NGỒI Ở ĐÂY NHỚ CHUYỆN 50 NĂM TRƯỚC

          Tôi nghe rất rõ tiếng tim mình đập thình thịch khi rụt rè bước vào ngôi nhà lợp mái ngói thấp lè tè nơi xóm nhỏ Phú Vinh. Lúc ấy mới hai mươi hai tuổi, chưa phải là cây bút trẻ, tôi chỉ là người có thơ gửi về Hội và sắp được in vào sách. Tiếp tôi là nhà thơ Xuân Hoàng cùng một người quen hồi còn học cấp ba thị xã, Trần Nhật Thu. Gần nửa giờ trôi qua mà tôi chưa hết hồi hộp. Hội văn nghệ là đây, nhà thơ Xuân Hoàng bấy lâu từng nghe tiếng là đây. Cảm giác linh thiêng cứ len mãi không tan trong tôi. Thời đi học, Trần Nhật Thu cũng giống những người tôi quen, nhưng bây giờ tưởng như có một Trần Nhật Thu mới hơn, khác hơn. Lòng tôi vang lên những câu thơ của anh lúc nào không biết: Thân mẹ thành chiếc hầm thứ hai che chở cho em/ Và đêm ấy mẹ không về nữa…Một Trần Nhật Thu của thơ, chứ không phải ở ngoài đời. Sự linh thiêng của văn học đã trộn lẫn trong người thơ, trong mái nhà con con dùng làm trụ sở sơ tán, nơi làng quê nghèo khó. Từ đó, mỗi lần vác chiếc xe đạp chênh vênh qua cây cầu nhỏ để vào Phú Vinh, cái cảm giác ấy lại dâng lên.

          Thời gian không chịu dừng lại. Những con người tôi thân quen, Xuân Hoàng, Dương Tử Giang, Xích Bích, Lê Khai, Tăng Tâm, Hải Bằng, Mai Văn Tấn, Giăng Màn, Ngọc Tranh, Minh Phương, Phan Xuân Hải, Nguyễn Tú, Trần Trần Nhật Thu, Diệp Minh Luyện, Hải Kỳ…đã ra đi. Thời điểm này tròn 50 năm. Bầu trời viên mãn nào đã đón nhận những trái tim trong sáng, giàu sáng tạo ấy? Tôi nhận ra lần nữa sự linh thiêng của văn chương nghệ thuật, dù tỏa sáng hay khuất lấp, trưng diện hoặc bị chôn vùi, thừa nhận hay phỉ báng, thì cái linh hồn thanh khiết, đa đoan, cái bản ngã cao sang vẫn còn bay về với hôm nay và mãi mãi mai sau.

Nhà thơ Xuân Hoàng viết:

                   Nếu cần nữa, tôi là hồ trên núi

                   Trong hoang vu, im lặng ngắm mây trời

                   Em hãy đến, chim thiên nga cánh mỏi

                   Đậu yên lành trên gương mặt hồ tôi (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=344089

MỘT CHÚT MƠ HỒ KHI VIẾT BÀI LẬP THỂ
hoangvuthuat | 16 Dec, 2011, 23:09 | THƠ | (111 Reads)

LỜI NGỎ

Từ không đến có, diễn ra như thế nào ở một bài thơ? Có lẽ có bao nhiều bài thơ thì cũng có bấy nhiêu cách trả lời. Sự không giống nhau, chính là tâm thức sáng tạo vô bờ bến của mỗi nhà thơ, nó làm nên sức sống kỳ diệu của thơ ca bao đời nay.

Bạn đọc cũng hỏi tôi như thế xung quanh về bài thơ "Lập thể". Tôi trả lời, viết bài thơ này tôi không có chủ định đi theo khuynh hướng hay trường phái nào cả, dù tên bài như một khái niệm nghệ thuật. Chẳng nhà thơ nào tuyên bố tôi làm thơ theo kiểu truyền thống, hiện đại hay tân hình thức, hậu hiện đại. Thơ là thơ. Nhưng cái không gian cảm hứng sáng tạo khơi nguồn cho cảm xúc nhà thơ, chi phối hình tượng nghệ thuật mà nhà thơ lựa chọn. Câu chuyện tôi kể sau đây nó là cái cớ cho bài thơ "Lập thể" ra đời. Bạn có thể tin đó là sự thực, hoặc cũng có thể xem như một giả tưởng nghệ thuật. Trân trọng gửi đến bạn đọc bài thơ và đôi chút kỷ niệm về bài thơ ấy.

 Hoàng Vũ Thuật

             lập thể

 

                   sương cài lên ngực màu thiên thanh

                    vội vã không từ biệt

                    cây cứ xanh ngoài lời

                    trinh bạch vạn năm trước

                    ngày cứ dài như cây

 

                    những buổi chiều lặng lẽ lên men

                    bức tranh ảm đạm

                    ai hát se se trong gió

                    khúc du ca

                    thăm thẳm tiếng người như tiếng ve

 

                    trong trái ổi thơm tho ửng đỏ

                    cánh chim mơ hồ bay ra

                    và

                    cuốn sách bỏ quên

                    đã tan thành tro bụi        

                 12/4/2009

 

Một chút mơ hồ khi viết bài thơ "lập thể"

Chiều.

altNàng đến, nàng bảo tôi rằng, em muốn đọc lại cuốn ''Thằng gù Nhà thờ Đức Bà" của Victo Hugo. Mà thật ra nàng đến hay không, tôi cũng không biết nữa. Trong mơ hồ, tôi có quen một người như thế. Hiếm khi nàng mặc chiếc áo màu thiên thanh, tôi rất ưa màu áo ấy. Nó thanh khiết và có cái gì đó như cùng hòa vào thiên nhiên làm một. Gọi là mơ hồ, vì đôi lúc tôi cảm giác như mình đang nói chuyện với một người nào đó. Bằng cớ, sau đó trong tôi vẫn còn nghe tiếng nói ấy. Nếu có cái máy ghi âm thanh qua sự nhớ, chắc chắn tôi sẽ chứng minh được. Hai chúng tôi nói chuyện thân mật về văn học, tình yêu và cái định mệnh tàn nhẫn của con người, mà Hugo đã phục hồi kỳ diệu cuộc sống của đô thành Paris vào thế kỷ 15, dù cuốn sách được viết ra trong thế kỷ 19. Hình như người ta không ai thoát khỏi định mệnh ấy.

Chúng tôi không để ý đến thời gian. Bất chợt chiếc đồng hồ lâu nay câm nín, bây giờ lên giọng đánh “tách” một cái, chán ngắt. Nàng kêu lên: Ấy chết, em về kẻo muộn. Nàng đi rồi, tôi cảm giác trống vắng thực sự. Tại vì chúng tôi cùng chìm trong cuộc nói chuyện. Nàng nghe tôi chăm chú, thỉnh thoảng lại lên tiếng. Nàng bảo nhân loại bao đời đâu cũng như nhau, bị giày xéo chà đạp đến man rợ, chỉ có tình yêu thực sự là cao thượng ở lại cùng thế gian.

Tôi buồn rã rượi.

Sương từ phía bờ sông tràn vào làm đục hàng cây trước ngõ. Tôi đi đi lại lại từ nhà ra sân, từ sân vào nhà. Một cuốn sách màu nâu nằm trên bàn, tôi thấy, nhưng không để ý, bên cạnh còn mấy cuốn bìa trắng nữa. Tôi cầm lên, thì ra cuốn sách nàng mượn vẫn còn đó. Sao nàng lại quên? Tôi dở lại cuốn sách một cách hững hờ, vô tình đúng vào trang cuối và tôi đọc đoạn kết thúc: “Khi người ta định gỡ ra khỏi bộ xương nó (Cadimôđô) đang ôm chặt (Exmêranđa), nó liền tan thành bụi”.

Chao ôi cái không gian này, thời gian này, vũ trụ này tất cả đều như thế cả. Chỉ có tình yêu là cao thượng, như nàng nói, là tồn tại thôi. Một linh ứng nằm trong cuốn sách mà nàng quên cầm về chăng. Thế là tôi liền ngồi xuống chỗ cũ, viết một mạch bài thơ cho nàng. Viết như để đắp vào cái khoảng trống vừa sinh không lâu trước đó. Tôi chọn cái tên “Lập thể”, vì lý do gì cũng không hiểu và giải thích được. Bài thơ, tôi nghĩ, dường như không liên quan mấy đến con người nàng, tính tình nàng, những nỗi buồn sâu thẳm mà đôi lần nàng đã kể tôi nghe. Bài thơ, đứa con tinh thần của tôi và nàng đã lặng lẽ bơi sang bến bờ khác trong lẽ sống, trong tình yêu rồi: cây cứ xanh ngoài lời/ trinh bạch vạn năm trước/ ngày cứ dài như cây… Nó như cánh chim mơ hồ bay ra từ trái ổi thơm tho của cuộc đời này.

Dù cuộc đời vẫn buồn xao xác như tiếng ve ngân.

1/10/2011

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=342897

THƠ VIẾT TỪ TAM ĐẢO
hoangvuthuat | 16 Sep, 2011, 22:53 | THƠ | (72 Reads)

Hoàng Vũ Thuật

 

 

                   viết cho một người bạn vừa treo cổ

 

                   bỏ nhà từ hôm qua

                   mười hai giờ ba mươi phút cái khoảnh khắc anh đã chọn 

                   vườn trưa vắng một

                   bóng

                   câm một

                   nụ

                   thiếu một

                   lá

 

                   chẳng mang gì ngoài quá khứ

                   oằn vai

                   tiếng súng âm âm thời loạn vọng dài

                   phận người khâu vá đỏ đen

 

                   bước qua thế giới khác mảnh trời khác cánh đồng khác

                   gác sàn bếp lưỡi liềm mùa sau

                   quệt những giọt mồ hôi rát bỏng

                   anh đi

 

                   cái sống không mang nổi ý nghĩa thì cái sống chỉ là sợi dây

                   đánh đu cùng cái chết

                   anh đánh đu tất thảy mọi thứ trên đời

                   và

                   mọi thứ

                   không bao giờ thật cả

 

                   Tam Đảo, 5/9/2011

 

 

 

                   mưa Tam Đảo

 

                   mưa chạm vào má nóng hổi

                   nơi khởi nguồn của gió

                   lưu lại khói sương

 

                   chiều ngắn

                   tày gang

 

                   xuống con dốc này sẽ gặp

                   lối rẽ

                   một lối rẽ nữa

                   mưa không rơi về đây

                   anh thấy mình trống quá muốn lượm mọi thứ trên đường lấp kín

 

                   hình như ai đang đến sau lưng

                   ngoái lại

                   không ai cả

                   suối lồng suối

                   cây lồng cây

 

 

                   lạ thật

                   anh tin phải có một người nào đó

 

                   7/9/2011

 

 

 

                   hãy mở giấy ra

 

 

                   mở giấy ra thật rộng bạn hỡi món nợ còn đầy

                   tuyệt đỉnh con đường không giới hạn

 

                   cỏ xanh bật lên chiếc lưỡi

                   lao tù

                   sóng xanh bạc đầu

                   xa xăm cương thổ

                   chán ngán đến nôn mửa muốn xáo trộn muốn đập phá muốn bỏ đi

                   chẳng lẽ chối từ

                   mở giấy và gói tất cả

 

                   viết như sống

                   như cáo như nai

                   viết cho già nua son trẻ

                   như khói như đá như bùn như cát

                   như chùm nhau tuột theo tiếng khóc chào đời

                   như đường đi viên đạn hằn học

                   như cây thập giá

 

                   hãy mở giấy ra

                   đừng nghe kẻ giả nhân răn dạy

                   thơ cao sang mà cũng chẳng cao sang gì

                   cứ trải thơ thành manh chiếu rách

                                             cho người hành khất khốn khổ của bạn

                   đôi đũa gãy bữa cơm thiu

                   cái bô dưới chõng tre

                   cà vạt thơm trên cổ

                   thơ mặc áo và thơ trần truồng

 

                   những chữ cái thiết lập trang sử khôi nguyên

                   những chữ cái làm chân đế đồng bào

                   những chữ cái rịt lại vết thương nhức nhói

                   những chữ cái thức dậy linh hồn đã khuất

                   những chữ cái tô đậm đất liền biển đảo

                   những chữ cái cắm cột mốc chủ quyền

 

                   hãy viết cho chính bạn

 

 

                   6/9/2011

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=323859

HOA TRÂM ANH-HAI NGÀY KHÔNG TÔI-BÀI THƠ CHƯA VIẾT
hoangvuthuat | 01 Sep, 2011, 02:43 | THƠ | (178 Reads)

Hoàng Vũ Thuật

 

                    hoa trâm anh

 

 

                    đầy ắp làn hương

                    đầy ắp

                    chảy về

                    miền

         

                    không mặt đất không bầu trời

                    không biển đợi nắng vàng mây trắng

                    không ngày không tháng không năm

 

                    tay rêu

                    tóc sóng

                    tim gió

 

                    chảy

                    một đời

                    một ngày

                    một khắc

 

                    một khắc

                    một ngày

                    một đời

                    chảy

 

                    chết trên thảm lá mục hồi sinh

                    trong giọt nước linh nhung đậu xuống vành môi buồn

 

 

                    28/1/2011

 

 

 

                    hai ngày không tôi

 

 

                                                Một giấc mơ lạ bay đến hành tinh khác

 

                   đôi khi ngoái về trái đất nhìn

                   thác máu xối xả

                   biển đen ngòm hoại tử

                   những bóng câm lặng vật vờ 

                   những vở tuồng chính trường châu lục

                   những chém giết kinh hoàng 

                   những trận động đất kép

 

                   dòng người chạy trốn hai đầu nam bắc

                   nhét trẻ con như nhét cá lên thùng xe

                   rét căm căm tận non núi khô già

                   mế bán từng hào rau quả

                   nước mắt thăm thẳm sương sa

                   tôi nhìn tôi sớm tinh sương cắp sách

                   chui ra khỏi làng như kẻ trộm

                   thầy dạy đói khổ trời sinh ra thế

 

                   ở đây người có gương mặt người

                   dễ thương

                   cũng cười cũng nói

                   hôn nhau trên sân ga

                   hồn nhiên dán vào tường ý nghĩ

                   viết lên đá tình yêu và ham muốn

 

                   đôi khi tôi nhớ ngày mẹ tôi ra trường đấu 

                   dượng tôi vỡ sọ sau loạt đạn người thân

                   anh tôi ngả xuống

                   chẳng kịp nhắn tin

                   chú tôi kháng chiến

                   một đi không trở lại 

                   thằng bạn họ Hoàng buồn bã

                   ngày ngày

                   cúi lạy cô đơn

 

                   tôi nhai nhạt nhẽo cuốn sách ngược nội dung

                   thuộc làu mỹ từ nằm ngoài chân lý

                   chữ nghĩa nhảy dây rười rượi màu son

                   ngôn ngữ sắp hàng thẳng tắp biện bày đan lưới

                   thơ việt dịch ra thơ việt

                   thơ hán dịch ra thơ hán

                   viết để làm gì và viết

                   chẳng để làm gì

                   phổ quát phổ quát

                   phổ quát nữa

                   tồn tại vỗ tay vỗ tay tồn tại

 

                   ở đây cô bé sà xuống tuyết giơ đôi tay hạc trắng chờ

                   cá quẫy bức phù điêu lên trời

                   lũ chồn hương thả tình rối rít 

                   cánh chuồn đậu xuống vai phát đi thứ âm thanh

                   chỉ tôi hiểu

                   đàn vịt bông dẫn chuyện ngúng nguẩy bộ đuôi

                   tôi nghe nhiều bản nhạc quen mà lạ

                   Văn Cao Trịnh Công Sơn Mozart Beethoven hoặc Bach

                   Kobo Abe chào Người đàn bà trong cồn cát

                   Con hủi buồn Helena Mniszek 

                   Cả nhà cùng cười (*) lạc thể

 

                   tôi không tôi hai ngày

                   vũ trụ thật bí ẩn

 

 

                   2011

 

                        _____

                        (*) Tên những cuốn sách

 

 

 

                    bài thơ chưa viết

 

 

                                                              Gửi hương hồn nhà thơ Hải Kỳ

 

                   nhẹ nhàng và thanh thản bước vào ngôi nhà vĩnh hằng

                   con sông xanh chảy về trời xanh

                   rừng mỗi ngày mỗi thẳm

                   đôi mắt nhìn chúng mình

                   bài thơ bạn chưa kịp viết (*)

                   đôi mắt nói với chúng mình cái đẹp trớ trêu cái đẹp quyến rũ

                   cái đẹp đẻ ra sự sống và giết sự sống

                  

                   ta đã bơi giữa dòng nước mát

                   ngày mẹ đưa chúng mình xuống sông quẫy đạp

                   tình yêu dội lên hai bờ vai

                   lên tóc

                   đẫm vào thịt da

                   tia chớp sáng của ngọn sao khuya

                   chúng mình đứng như trời trồng khi tình yêu tới

                   những câu thơ vọt máu phát cuồng quất vào bức tranh

                   đớn đau mà khát cháy

 

                   em nói gì đi sao chỉ bằng nét buồn

                   ta không biết chọn gam vì em mỏng quá

                   em là nõn cây là sương không hạt

                   len vào hồn

                   tận hiến

                   gió mới hiểu đá mới thấy cát mới nhận củi khô mới thấm

                   giữa mênh mang em đến

                   hỡi cánh hoa lung linh

 

                   nhiều khi chúng mình nặng lời vô cớ

                   mà hoa cứ nở tròn

                   môi yêu cứ ào ạt thổi

                   nhiều khi chúng mình buồn cười quá thể

                   đói khổ đốt khô thời ngây ngô

                   nhiều khi chúng mình trêu chọc liều lĩnh

                   sự khờ dại ra đi lúc nào

                   nhiều khi chúng mình xa nhau bỏ ghét

                   mặc năm tháng già nua chạy dọc trên đầu

 

                   nhiều khi và nhiều khi

                   cuộc đời này vừa dễ thương vừa cáu bẩn

                   chúng mình tự do hay nô lệ

                   vừa xây vừa phá vừa an phận vừa chống lại

                   cuộc đời ích kỷ lẫn bao dung

                   chúng mình muốn ôm choàng muốn xé nát

                   đam mê rồi quay mặt

                   điên loạn từng con chữ

                   nhiều khi

 

                   đừng nói nữa đôi mắt không tuổi

                   trên cánh mi thiên đường đang mọc

                   vũ trụ vận hành

                   loài người sấp ngửa

                   ta bào thai trong đôi mắt ấy

                   bào thai cùng ngôi mộ gió

                   phiêu dạt bên đường

                   những ngôi mộ gió như câu thơ đắp đổi cuộc đời ta

 

 

                   Đồng Hới, 6/8/2011

 

                        _____

 

                       (*) Chị Lý kể lại, trước khi mất một ngày,

                       Hải Kỳ còn muốn viết bài thơ sau cùng 

                       dành cho tôi và bè bạn, nhưng không kịp.

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=320479

KHÔNG ĐƯỢC ĐẠP VÀO MẶT LỊCH SỬ - KỶ NIỆM RỖNG
hoangvuthuat | 01 Aug, 2011, 22:59 | THƠ | (88 Reads)

 

Hoàng Vũ Thuật

 

                   không được đạp vào mặt lịch sử

 

                   họ đã bước những bước chân

                   lịch sử

                   từ bọc mẹ Âu Cơ xuống biển lên rừng

                   họ đã nói tiếng nói

                   lịch sử

                   Nam quốc sơn hà Nam Đế cư

 

                   họ đã hát bài hát

                   lịch sử

                   thôn cùng xóm vắng không có tiếng oán hận sầu than (*)

                   họ đã đứng thế đứng

                   lịch sử

                   trên nóng bỏng nóc hầm Điện Biên

                  

                   họ đã chết cái chết

                   lịch sử

                   thiêng liêng Hoàng Sa Trường Sa

                   họ đã sống đời sống

                   lịch sử

                   dậy mà đi hỡi đồng bào ơi

 

                   không thể đá vào

                   lịch sử

                   khi lịch sử đang nhìn

                   không được đạp vào mặt

                   lịch sử

                   khi lịch SỬ xuống đường

 

                   lịch sử là linh hồn xương máu cha ông

                  

                   30/7/2011

                   ______

                   (*) Lời Nguyễn Trãi

 

  

             kỷ niệm rỗng

 

                   kỷ niệm sủa từng hồi

                   những con chó chết

                   sao mi cứ  dai dẳng mớ giẻ rách

 

                   hãy để thành phố này như cát vàng

                   chảy dưới trăng khuya

                   hãy để những bông hồng ái ân sau ô cửa

                   hãy để mọi chiếc chìa khóa trở về ổ khóa

                   hãy để rễ cây lần bọc rễ cây

 

                   người ta đã vớt mi khỏi đám lầy bùn

                   nhặt mi lên từ cõi rụng

                   đưa qua chín bậc luân hồi

                   đơn giản đừng làm đau một danh từ

                   sao mi cứ dai dẳng

 

                   những mớ giẻ rách

                   những con chó chết

                   kỷ niệm sủa từng hồi

 

                   30/5/2011

                  

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=314321

CHẾT KHÔNG PHẢI LÀ KẾT THÚC
hoangvuthuat | 27 Jul, 2011, 15:40 | THƠ | (112 Reads)

Hoàng Vũ Thuật

 

                   chết không phải là kết thúc

                                                                         Khóc bạn, thương tặng Hải Kỳ

                   về bên kia thế giới vĩnh hằng đâu phải là mãn hạn

                   câu thơ mắc nợ   

                   lẽo đẽo cân đo

                   mười tháng hai mươi mốt ngày

                   cuộc chiến phi lý

                  

                   trong cơn đau anh nhận ra

                   dũng cảm chân thật và hèn nhát

                   anh nhận ra từng gương mặt

                   như con đường nhận ra những bước chân

                   ký thác

 

                   không thể xóa đi vết lở lói nơi con người  

                   chẳng lẽ thay cho họ

                   trái tim con bò

                   mẫn cán

                   nhai lại

 

                   đôi khi một đời không đến được

                   tới giờ yên nghỉ

                   mới thấy chúng ta giàu có rất nhiều

                   trong mỗi ý niệm sống vô hạn

                   ta đã là của nhau

                    

                   17/7/2011

                  

                  

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=313209

TRỞ VỀ-CHIM SÂU
hoangvuthuat | 22 Jul, 2011, 00:07 | THƠ | (73 Reads)

Hoàng Vũ Thuật

 

                   trở về

 

                   ngôi nhà như lỗ hổng không đáy

                   mỗi khi trở về

                   từng bước từng bước

                   âm thầm và

                   nặng

                   bóng mất hút trên thế gian này

                  

                   thắp một ngọn đèn

                   loãng tối

                   thắp hai ngọn đèn

                   đục tối

                   thắp năm ngọn đèn

                   câm tối

                   thắp chín ngọn đèn

                   đặc tối

                  

                   sáng ra

                   tự kéo mình khỏi giấc mê

                   hòn đá lưu đày

                   mở những nắp cống

                   ngạo nghễ bước ra khỏi miệng vực

                   đi

 

                   31/5/2011

                  

 

                   chim sâu

                                    

                   sau tiếng còi dài phố xá đột nhiên biến mất

                   gió dạng háng kiêu kỳ ngã tư

                   cùng đám bụi mù mặc sức

                   tung tẩy

                   rác rưởi lướt tới

                   quần nhau trong các tầng cao

 

                   mảnh trời tươi rói

                   loảng xoảng rớt xuống mặt đường

                   chết

                   không chiếc thang nào giúp tôi vượt nổi tường rào

                   chắn ngang mặt

                   để đến với ý tưởng khác

                  

                   một con chim sâu bay trước tôi

                   hai mét

                   đôi mắt điểm huyệt

                   hãy dừng lại

                   dừng lại

                   đừng đi nữa phía ấy không có gì

  

                   1/6/2011

                  

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=312058

TƯỞNG TƯỢNG-CỎ TRONG VƯỜN
hoangvuthuat | 30 Jun, 2011, 23:18 | THƠ | (109 Reads)

Hoàng Vũ Thuật

 

 tưởng tượng

 

cuốn thánh kinh ép vào lồng ngực

hàng chữ viết lên nền trời sáng nay

mùa hè đỏ

                  

đêm qua mưa đẫm mắt người

những cơn mưa chợt đến chợt đi như giấc mơ

tan rồi hiện

tôi dang tay chờ  

mái tóc rẽ con đường yên tĩnh ngày mai

 

mọi dự định có thể biến mất khi cuộc đời này

trớ trêu

cay nghiệt

tình yêu và chiến tranh sóng đôi

dằng xé thịt da

 

tôi vẫn chờ sự thuần khiết của đôi môi thiên đường

niềm đau ngọt ngào trần thế

những lóng xương cứu rỗi bắt đầu bén rễ nơi vực thẳm

 

26/6/2011

 

cỏ trong vườn

 

những bước chân của gió lướt qua

cỏ thì thầm vết thương mới nữa

ròng ròng thánh giá

máu Chúa hay máu anh

ngực lạnh toát 

hai mươi chiếc đinh đóng lên đầu ngón

 

từ lâu anh con suối khô

chối bỏ dòng sông chối từ biển cả

hòn sỏi ngủ lỳ trong đất

giọt nước cuối cùng chiếc bình vỡ

em đánh thức anh vực anh đứng dậy

cuồng nắng

cuồng mưa

 

lá thở hơi thở anh

đám mây nói tiếng nói anh

cánh chim chao bầu trời em

con cáo vàng phóng vào hoang mạc em

lũ côi cút đào hang xây tổ trên ngực em

chú rái cá lặn xuống lòng hồ em

là anh là anh là anh

là anh

 

những chiếc đinh định mệnh

hết kiếp rồi còn đau

cỏ trong vườn tơi tả khi mặt trời mang thai

 

0h 57’, 27/6/2011

                  

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=308179

TỰ DO-LINH-NGÀY MỚI
hoangvuthuat | 16 Jun, 2011, 04:13 | THƠ | (74 Reads)

Hoàng Vũ Thuật           

 

                   tự do

  

                   tự do như chữ viết có mắt có chân

                   bay lên xuyên tường rào xuyên núi xuyên đất

                   đến và đi không biên giới

 

                   tự do vang trong ngôi nhà ấm áp tiếng cười trẻ thơ

                   nước từ chỗ cao xuống thấp

                   khát cần uống đói cần ăn

 

                   lá hút ánh sáng nhựa chuyền lên cây

                   hiển nhiên khí trời

                   môi soi vào môi tóc soi vào tóc

 

                   là giọt máu của anh và tôi

                   là bóng từ bi hiện ra khuya khoắt

                   là vòng tay người yêu dấu

 

                   chữ có khi thay

                   nước có ngày cạn

                   máu có lúc khô

 

                   tự do thông điệp của mọi thông điệp

                   giản dị chân thành cuộc gặp không định trước

                   người nằm xuống tự do đứng lên

 

                   19/5/2011

                  

 

                   linh

 

                   tín hiệu hè trong da thịt cỏ cây

                   trên mặt sông và lửa

                   đỏ bừng hai vạt áo

                   nén hương khuya tôi thắp nguyện cầu ngày Phật Đản

 

                   uyển chuyển mơ hồ ai đến lúc này

                   một chút mất tự tin

                   một chút bàng hoàng thảng thốt

                   một chút dại dột

                   một chút đắm say

 

                   tiếng chuông gọi vì sao xa

                   tiếng chuông gọi hồn không nơi nương náu

                   tiếng chuông gọi đời an lạc

 

                   bay về gió mưa

                   bay về rách rưới

                   bay về buồn thiu

 

                   cũng đành một kiếp

 

                   12h, Phật Đản 15/4/2011

 

 

                   ngày mới                                                   

                                                 

                                               Tặng Giang Biên 

                   linh đứng như điểm khởi đầu một ngày mới

                   tia sáng mang vị ngọt và đắng xuyên qua

                   lối đi của lưỡi

                   cây cầu nhỏ chìm sau lọn tóc

                   đám tre đằng ngà

                   ùn ùn bão

 

                   hơi thở ướt hết áo linh

                   tôi chòng chành bên chiếc bàn tình tự

                   se sẻ thôi bạn nhé linh sẽ biến mất khi mặt đất đầy vô vọng 

                   quãng sống này

                   đùn lên từng mẩu đúa đen

 

                   bay theo linh giấc mơ nước trôi mãi quanh thành cổ

                   dấu binh mã về đâu

                   bụi mù xám xịt

                   sao loài người

                   mê ngủ

                   hoài thai cùng đảo điên

 

                   những chiếc cốc nói gì ngày mới

                   khao khát tự do

                   những chiếc thìa cọ xát

                   chờ

                   quay về bạn hỡi

                   ở đây toàn sỏi đá

                   dốc ngày lên vai ta đi như hai tên hề

 

                   30/5/2011

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=305033

1 2 3 4 5 6 7  Sau»